[Đồng nhân] Xoá đi quá khứ có được không? – Chương 14

_____________________Chương 14____________________

Lộc Hàm khó chịu ngồi ở ghế chờ sân bay. Cứ tưởng Hoàng Khiếu Triết chỉ đi một mình, hắn lại bắt ép cậu yêu cầu cậu đi cùng hắn. Hắn còn nói, cậu không cùng hắn đi Mĩ, thì Colin cũng đừng hòng thu phục được.

Hoàng Khiếu Triết đang có chút việc bận, vừa giải quyết xong và cũng đang trên đường tới đây. Vừa mới nhắc tới, đã thấy hắn đang kéo vali đến rồi.

-”Chỉ đi có một ngày, sao lại cần nhiều thứ thế?”-Lộc Hàm tò mò hỏi.

-”Đồ riêng, không cần để ý. Mau lên máy bay thôi.”

-”Được.”

Lộc Hàm không đôi co nhiều, trực tiếp quay đi xách túi đồ lên máy bay.

______
Ở sân bay Washington đã có người đón, về thẳng trụ sở chính của Hoàng thị, ở nơi này gọi là Noon. 

Thủ hạ của hắn đã sớm sắp xếp cuộc gặp với văn phòng Ngô thị tại Mĩ, với danh nghĩa của Phó tổng giám đốc Noon.

Lộc Hàm sẽ không ra mặt sớm, đến khi nào Hoàng Khiếu Triết thỏa thuận thành công với Colin, cậu sẽ ra mặt chỉ đạo trực tiếp.

-”Tạm thời cậu ở lại khách sạn này, tôi sau khi thỏa thuận với Colin xong sẽ quay về.”

-”Đã biết. Mau đi nếu không sẽ lỡ việc.”-Lộc Hàm phẩy phẩy, cũng chọn lấy một bộ quần áo mới tiến vào nhà tắm. Ngồi trên máy bay lâu làm cậu thực khó chịu.

_______

Về bên ngoài, đương nhiên Colin sẽ sắp xếp cho tay sai ra mặt gặp gỡ, còn hắn chính là đeo tai nghe ở trong phòng điều hành cả cuộc nói chuyện.

Hoàng Khiếu Triết đường hoàng ngồi vào ghế, nghe người đối diện luyên thuyên giới thiệu hỏi han một hồi, cuối cùng chặn đứng bởi một câu:

-”Tôi muốn gặp Colin Vine.”

Tay sai của Colin giật mình, len lét liếc nhìn Hoàng Khiếu Triết.

Người đàn ông này cư nhiên biết được sự tồn tại của ngài Colin?

Mà Colin ở trong kia nghe thấy câu nói đó cũng không khỏi ngạc nhiên. Người đã tìm ra được tung tích của hắn xem ra cũng không thường. 
Hoàng Khiếu Triết ung dung ngồi chờ, chỉ năm phút sau Colin đã ra mặt.

-”Tôi còn tưởng là ai, hoá ra là Hoàng tổng!”

-”Vậy cậu muốn tôi là ai?”-Hoàng Khiếu Triết cười cười.

-”Danh tính của tôi ngài biết được, chắc chắn là nhờ cậu Lộc Hàm, đúng chứ?”

-”Cậu còn biết cả quan hệ của tôi và Lộc Hàm? Cũng để ý vặt nhiều nhỉ? Nhưng mà, tốt nhất là hãy để ý đến vấn đề chính hôm nay đây.”

-”Vấn đề chính? Hôm nay quả thực có việc hệ trọng nhỉ.”

-”Ngô thị trả cho cậu bao nhiêu?”

-”Ngài…muốn cướp đoạt tôi?”-Colin đã rất nhanh chóng đoán ra mục đích của câu chuyện.

-”Đúng.”

-”Một tháng có thể trả cho tôi 5 nghìn USD không?”

-”Đồng ý.”

-”Vậy thì hợp tác thành công.”

Colin Vine từ giờ phút này là người của Hoàng thị. 

-”Tôi muốn việc hợp tác này được giữ bí mật hoàn toàn đối với bên Ngô thị. Hơn nữa, cậu vẫn sẽ làm việc cho Ngô thị, nhưng với tư cách là người do Hoàng thị cài vào.”

-”Muốn giữ bí mật? Vậy thì…các anh em, tôi lại có lỗi rồi.”-Colin rút từ trong người ra một khẩu súng ngắn đã lắp nòng giảm thanh, quay lại đằng sau nổ ba phát súng.

Ba tên thủ hạ đi theo hắn lần lượt gục xuống. 
Hoàng Khiếu Triết mỉm cười hài lòng, làm việc nhanh gọn, tác phong dứt khoát, quả là không mất công hắn phải đích thân đi một chuyến như vậy.

-”Trước hết, cậu về bên Ngô thị vẫn cư xử bình thường, cứ chấp thuận mọi mệnh lệnh Ngô Thế Huân đưa ra, tuy nhiên sau đó báo lại cho tôi. Hơn nữa, cậu tự mình thu gom cổ phần cho Hoàng thị, nếu có thể thì lôi kéo thêm cổ phần từ trong Ngô thị cũng được. Đến khi nào công việc hoàn thành, cậu có thể tới làm việc tại Hoàng thị của tôi ở chi nhánh châu Á, tiền trả duy trì ở 5 nghìn USD.”

-”Đã biết. Tôi đi trước.”-Colin gật nhẹ đầu, lại chỉ vào những xác người, ra hiệu cho Khiếu Triết giải quyết. Đáp lại là một cái gật đầu đồng ý từ hắn, sau đó Colin rời đi.

Ngô Thế Huân, tôi thay Lộc Hàm chặt đứt từng tay chân của cậu, để cậu sống không bằng chết.

______

Lúc Hoàng Khiếu Triết về, Lộc Hàm đang ở dưới nhà hàng của khách sạn dùng bữa trưa. Cậu ăn khá tốt, xem ra ngồi máy bay lâu thực sự đã khiến cậu rất mệt mỏi.

Hoàng Khiếu Triết cũng cùng ngồi xuống và dùng bữa. Khách sạn năm sao, đồ ăn thượng hạng không gì không có, ăn no cả bụng mà miệng vẫn cứ thèm ăn thêm. Lộc Hàm có vẻ rất thích xúp tôm đế vương, ngồi ăn những hai bát liên tục. 

Khiếu Triết chỉ cười, chọc ghẹo cậu nói:
-”Sớm biết cậu thích xúp này thế, ngày nào tôi cũng sai người bóc thịt tôm nấu xúp cho cậu.”

-”Được không?”-Lộc Hàm liếm liếm mép, lại vục đầu múc thêm một muỗng lớn.

-”Được. Tôm đế vương tuy đắt, nhưng Hoàng tổng tôi đây không nề hà gì đâu.”

-”Tuỳ anh. Dù sao món này cũng rất ngon.”-Lộc Hàm nhún vai.

Sau khi dùng bữa, về phòng riêng rồi Lộc Hàm mới tiện hỏi chuyện về Colin.

-”Cậu ta đã đồng ý. Hiện giờ đang là mật thám của ta. Ngô thị lần này, chính là mục từ trong mục ra.”

-”Như vậy thì…tốt quá!”-Lộc Hàm dù trong ngoài miệng vui mừng, thế nhưng trong lòng vẫn không tránh khỏi chút buồn phiền. Cậu như thế này có phải vô ân đức quá không? Ngô Thế Huân đã là anh trai cậu gần hai mươi năm trời.

Nhưng rồi hai mươi năm ấy, hắn đem lại cho cậu những gì? Đến cả cảm giác có một người anh thực sự cậu còn chưa bao giờ trải qua. Từ nhỏ đến lớn, Ngô Thế Huân bị cha mẹ gieo vào đầu ý nghĩ cậu là một con người xấu xa, ở cùng để tranh đoạt vị trí người thừa kế Ngô thị.

Thế lại mới hỏi, cha mẹ Ngô Thế Huân đã ghét cậu như thế? Cớ sao còn nhận cậu làm con nuôi. Chẳng là mẹ Ngô Thế Huân từng làm trong ngành giải trí, là một diễn viên tuy thực lực chưa thực sự tốt lắm, nhưng gia đình bề thế nên dựa vào đồng tiền, bà vẫn luôn nhận được vai diễn.

Rồi không may khi sự nghiệp đang thăng tiến, thì bà mắc phải một scandal lớn về ngược đãi trẻ em. Để làm scandal lắng xuống, bà nhận nuôi Lộc Hàm để cho thấy rằng, bà rất yêu quý trẻ em. Tuy ngoài mặt luôn chăm sóc cậu, bên trong kì thực rất ghét bỏ. Bà ấy sợ một ngày khi Lộc Hàm lớn lên, sẽ cướp mất vị trí mà con trai bà Ngô Thế Huân nên được hưởng.

Bỏ đi, dù sao tất cả cũng chỉ là quá khứ. Cái hiện tại bây giờ, chính là Lộc Hàm phải đứng lên, trả lại cho Ngô gia tất cả những gì cậu không đáng phải nhận, nhất là Ngô Thế Huân.

Hoàng Khiếu Triết huơ tay trước mặt Lộc Hàm, cậu đang nghĩ cái gì mà trầm tĩnh thế.
-”Sao? Hối hận rồi à?”-Hắn cười cười hỏi.

-”Không có gì, chỉ nghĩ ngợi lung tung vào thứ thôi. Vậy nhưng, thoả thuận cũng xong rồi, khi nào chúng ta lại quay về?”

-”Đã cất công sang tận đây, việc gì phải vội về thế? Tôi đã quyết định ở lại đây nghỉ dưỡng vài ngày rồi!”

-”Anh…sao không nói gì với tôi?”-Lộc Hàm tức giận bĩu môi nói.

-”Có gì đáng nói, mà chẳng phải tôi vừa nói với cậu sao?”-Hắn nhún vai, đứng dậy vươn vai một cái, mở cửa ra ban công đứng hóng gió.

Lộc Hàm vẫn ngồi trơ mặt đấy, nhíu mày lườm Hoàng Khiếu Triết.

______

Trong lúc Colin ngấm ngầm thu mua cổ phần cho Hoàng thị, thì có ai ngờ được Hoàng tổng lại cùng Lộc Hàm đi du lịch nghỉ dưỡng khắp Mĩ.

Đi tắm biển, đi leo núi, đến sòng bạc, đua xe… Nói chung, là đủ thứ ăn chơi hát lượn theo đúng tiêu chuẩn người có điều kiện.

Lộc Hàm thực ra rất thích chuyến đi lần này, dù sao, cậu cũng ít khi ra khỏi nhà, chứ đừng nói đến việc đến tận Mĩ du lịch dài hơi. 

Cho nên, dù ngoài mặt khá là tỏ vẻ không đồng ý, tuy nhiên vẫn cứ tận hưởng hết mình. Bản thân thực ra vô cùng sôi nổi hoạt bát, thích tham gia hoạt động càng đông người càng vui, nên Lộc Hàm qua lần này càng thể hiện rõ bản chất cho Hoàng Khiếu Triết.

Sau đợt nghỉ dưỡng nửa tháng đó, Lộc Hàm cùng Hoàng Khiếu Triết quay về Hoàng gia ở Trung Quốc.

Lộc Hàm đợt này nôn nhiều hơn thì phải, cũng liên tục ho ra máu. Mà cho dù Hoàng Khiếu Triết có nổi sùng lên, thì cậu vẫn cứ khăng khăng chống cự, thà chết còn hơn đến bệnh viện cùng hắn.

Hoàng Khiếu Triết cuối cùng lo lắng đến không chịu được nữa, đánh thuốc cậu, vác đến bệnh viện, một lần tổng thể khám toàn thân.

Kết quả giao cho hắn, quả thực…không biết nên tiếp nhận như thế nào.

Hai tháng cuối cùng này, tốt nhất Lộc Hàm nên được hoàn thành tất cả những mong muốn cùng ước nguyện. Nếu không, chỉ sợ cậu không còn cơ hội làm điều đó.

__________________Hết Chương 14____________________

[Đồng nhân] Xoá đi quá khứ có được không? – Chương 13

___________________Chương 13_________________

-”Ư…”-Lộc Hàm dụi dụi mắt, đem lại cho người ta cảm giác giống như con mèo nằm phơi nắng bị đánh thức vậy.

-”Cuối cùng cũng dậy rồi.”-Hoàng Khiếu Triết tủm tỉm cười.

-”Về rồi à? Lâu chưa?”-Lộc Hàm ăn nói đều là cộc lốc như vậy, bây giờ nói ra mới để ý, thế nhưng tên của Khiếu Triết, cậu đều là chưa bao giờ chịu gọi ra.

-”Cũng vừa mới về thôi. Cậu như thế nào lại ngủ ở đây? Giường chiếu tôi để cho cậu còn thiếu sao?”

-”Ngủ quên thôi.”-Cậu vươn mình nhẹ một cái, quay người nhảy từ bậc cửa xuống, rót lấy một cốc nước, từ từ nhấm nháp.

Hoàng Khiếu Triết sủng nịch nhìn cậu, ánh mắt luôn lộ rõ một ý cười, mà chính hắn không nhận ra. Ánh mắt đó, Hoàng Khiếu Triết từ khi nào đã dùng để nhìn Lộc Hàm.

-”À quên… Việc thu mua cổ phần đã đến đâu rồi?”-Lộc Hàm như nhớ ra điều gì, mở to mắt hỏi hắn.

-”Tiến triển thuận lợi, khoảng một tháng nữa sẽ nắm được 60% cổ phần Ngô thị. Đến lúc đó, sẽ để cậu ra mặt đứng vào ghế chủ tịch.”

______

Ngô Thế Huân muốn đẩy hình ảnh của Lộc Hàm ra khỏi đầu, liền rủ Nhược Lam cùng mình đi xem phim.

Cô ăn mặc rất đẹp, mái tóc thả xuống, lại vuốt về một bên, thực gợi cảm mà vẫn trẻ trung.

Ngô Thế Huân nhìn thấy cô, cười rất tươi, thân mật ôm vai chào hỏi.

Rạp chiếu phim tối đen, Thế Huân mua vé tuy ngồi giữa, nhưng rất xa màn ảnh. Hắn không thích ngồi quá gần màn ảnh, cũng chẳng còn hiểu vì sao.

Lâm Nhược Lam trầm tĩnh ngồi bên cạnh, ngoan ngoãn chăm chú xem phim. Mà Ngô Thế Huân tâm trí đã chẳng còn ở trong rạp, mơ mơ màng màng lại nhớ đến những thứ kì lạ. Ít nhất là kì lạ với hắn. Tỉ dụ như là:

Lộc Hàm thích xem phim không? Mà nếu như có thì là thể loại gì, hắn cũng chẳng biết.

Cậu thích chơi cái gì? Ăn cái gì? Sợ cái gì? 

Những câu hỏi mang tính thử thách sự hiểu biết của hắn chưa bao giờ khó trả lời thế. Mà lại là sự hiểu biết về em trai ở cùng hắn gần 20 năm trời. Nghĩ xem có thấy trớ trêu không? Những kí ức của hắn về Lộc Hàm hoàn toàn đều là những mảnh rời rạc, đầy sự khinh bỉ, sự ghét bỏ, lại cũng toàn tiếng khóc, tiếng van xin, nhận lỗi, đổ lỗi. Chất chồng lên nhau như một bản nhạc ám ảnh cứ réo rắt cứa mạnh vào hồn phách của Ngô Thế Huân.

Hắn ở cùng Lâm Nhược Lam để bản thân đừng nhớ đến Lộc Hàm nữa. Như thế nào ở cạnh cô lại càng nhớ về cậu.

Xu hướng cảm xúc của hắn hiện tại gần như là đem Lâm Nhược Lam…so sánh với Lộc Hàm. Hắn từng nói Lộc Hàm dơ bẩn, từng nói cậu không được nói ra tên của Lâm Nhược Lam, sẽ làm ô uế nó. Mà giờ đây lại đem hai người ra so sánh.

So sánh cái gì đây? Cái gì ấy à, chính là tất cả những thứ hắn làm với Nhược Lam, và với cậu.

Nghĩ lại càng nhiều, mới thấy bản thân đã làm ra những điều vô lý bao nhiêu.

Cùng là người, quyền yêu thương ghét bỏ là tự do. Kể cả là người đáng khinh nhường bao nhiêu, đó cũng là chút quyền cơ bản mà ai cũng được hưởng.

Ngô Thế Huân đối với người mình yêu chăm chút bảo hộ, yêu thương đến làm người khác ghen tị không thôi.
Nhưng với người yêu mình, lại hắt hủi, chán ghét, làm ra đủ việc khiến người ta sống không bằng chết.

Vậy có phải là quá không công bằng không? Khi mà tất cả đều chỉ là một chữ “tình”. 

Hắn ghen tức với cậu, vì Lâm Nhược Lam yêu cậu. Chí ít ra, hắn còn quyền lợi được ghen tức mà trút giận lên người khác

Nhưng cậu thì sao? Cậu nhỡ may có ghen tị với Lâm Nhược Lam thì trút giận đi đâu? Ngô Thế Huân à? Làm sao được khi mà cậu yêu hắn.

Ở giữa những hiểu lầm, Lộc Hàm chính là người để chịu đựng tất cả. Mặc dù cậu không có lỗi, mà thực ra cũng chẳng ai có lỗi. Đã nói là chỉ vì chữ “tình”, thùi chung quy đều là trái tim có lỗi, tìm sai người để đập lỗi nhịp.

Hắn hoàn toàn không biết mình đã chú tâm đến bao nhiêu vào những dòng suy nghĩ ấy, khuôn mặt đã trở nên khó coi, lại kèm theo rất nhiều tiếng thở dài. Tất cả đều không khỏi gây sự chú ý đến Nhược Lam.

Cô rụt rè hỏi hắn:
-”Huân ca, anh làm sao vậy?”

-”…”-Ngô Thế Huân suy nghĩ đến xuất thần, hoàn toàn không màng đến tiếng gọi của Nhược Lam.

Cô gọi đến hai ba lần, còn vẫy vẫy tay trước mặt hắn, thì Thế Huân mới tỉnh người ra.

-”Anh đang nghĩ cái gì?”

-”Ừm…không có gì.”-Ngô Thế Huân lắc đầu, lại nhìn về phía trước, phim cũng mới chỉ phát được một nửa. Hắn bắt đầu mất kiên nhẫn, cảm thấy chán nản.

-”Nhược Lam, còn muốn xem nữa không?”-Hắn vỗ vỗ vào tay cô, ra hiệu thì thầm.

-”Anh…em cũng không muốn xem nữa, đi chỗ khác đi.”-Lâm Nhược Lam tinh ý, đã sớm nhận ra trong câu hỏi của hắn có ý muốn từ bỏ tiếp tục xem phim.

-”Được…vậy đi.”

Mà Ngô Thế Huân vào thời điểm bước ra khỏi rạp, tâm trí đã lại trùng xuống. Tại sao cứ luôn nghĩ đến Lộc Hàm? Mình có phải quá rảnh rỗi, lại đi nhớ đến cậu ta. 
Đột nhiên cảm thấy vô cùng mệt mỏi, liền giả vờ lấy điện thoại nghe điện:
-”Vậy sao?… Tôi đến ngay.”

Hắn mỉm cười hối lỗi với Lâm Nhược Lam, lại dỗ dành cô:
-”Anh bận rồi không thể đi chơi nữa. Hẹn em hôm sau vậy.”

Cô đương nhiên là người hiểu chuyện, cũng không đôi co nhiều, chỉ gật đầu:
-”Em không sao. Anh mau đi đi, kẻo lỡ việc.”

-”Vậy xin lỗi, anh đi trước.”

______

Thư kí của Thế Huân ở Mĩ, Colin thông báo cho Ngô Thế Huân về việc một tổ chức giấu mặt đang đi thu mua cổ phần của công ty.

Hắn đương nhiên là lo lắng, lập tức ra lệnh cho Colin đi gặp những cổ đông lớn còn chưa bán cổ phần, thương lượng về việc mua lại cổ phần của họ.

Tức là, hắn cũng cần dồn cổ phần thật lớn, nếu không ghế chủ tịch sẽ bị lung lay. Người mua chắc hẳn phải là người có quyền lực, mới có thể thu mua gọn nhẹ mà nhanh chóng như thế. Hơn nữa còn rất kín đáo, nếu không người có khả năng làm việc và nắm bắt thông tin nhanh chóng như Colin không thể giờ này mới biết.

Và đương nhiên không thể thiếu việc điều tra danh tích của người đang ngầm hoạt động đó.

Hắn nhất định phải điều tra bằng được, vì nếu không, tất cả công sức của hắn có thể bị người ta đạp đổ. 

______

Lộc Hàm chăm chú ngồi ở bàn làm việc, tính toán kĩ lưỡng việc thu mua. Cần phải dồn cổ phần từ những cổ đông càng lớn càng tốt, và cậu cũng đã dồn được khoảng 20%. Hiện tại cậu chính là một cổ đông lớn của Ngô thị rồi.

Thế nhưng sáng nay, người của công ty chính bên châu Mĩ của Hoàng Khiếu Triết thông báo bên Ngô thị đã có động tĩnh ngăn chặn việc thu mua. Xem ra người của Ngô thị làm việc vô cùng năng lực, vì các cuộc thương lượng hoàn toàn bí mật nhanh gọn.

Trước đây Lộc Hàm khi còn làm thư kí riêng cho Ngô Thế Huân, có biết một người tại Mĩ tên là Colin, năng lực làm việc vô cùng tốt, nhưng không phải kiểu con người trung thành đến chết vì một chủ. 

Hắn năng lực tốt, phải, nhưng đó là với người trả hắn nhiều tiền, và hắn cảm thấy hợp khi hỗ trợ.

Ngô lão gia chính là người đã phát hiện ra hắn, đưa về từ Canada để làm thư kí quản lý các trường hợp đột xuất tại Mĩ. Vì mặc dù công ty chính không ở Mĩ, nhưng cổ đông chính lại nằm rải rác tại châu Mĩ.

Hắn được giấu rất kĩ, Ngô lão gia yêu cầu hắn không được gặp mặt trực tiếp đối tác, mà là phải sai người thay hắn đàm phán. Vì ông ta sợ một khi Colin rơi vào tay kẻ khác, mưu trí như hắn có thể quay lại làm chó phản chủ, cắn nát Ngô thị.

Bởi vì khi ấy, Lộc Hàm vẫn còn tên trong gia phả họ Ngô thì mới biết đến hắn, nếu không giờ này chắc cậu còn chẳng biết có một thần đồng làm việc ngầm cho Ngô thị.

Đối với việc vô cùng tinh ý như thu mua bí mật, Ngô thị cũng rất nhanh phát hiện ra, việc này chỉ có Colin mới làm được. Hiện giờ, muốn toàn phần thắng lợi không lo trở ngại trước Ngô thị, cần phải thu phục được Colin.

Để Colin làm việc dưới Hoàng thị, thì Ngô Thế Huân càng nhanh đổ gục.

Tuy nhiên để gặp được hắn không dễ, chỉ có thể nhờ vào địa vị của Hoàng Khiếu Triết. Xem ra lại phải nhờ Hoàng tổng một phen rồi.

______
-”Tại sao lại phải đi gấp thế?”

-”Ở châu Mĩ, Ngô thị có một thư kí vô cùng tài giỏi, hiện đang là người nguy hiểm nhất đối với kế hoạch của chúng ta. Muốn thắng chắc chắn, cần thu nạp hắn dưới trướng Hoàng thị.”

-”Vậy cậu tự đi là được rồi.”

-”Hiện giờ Colin chắc hẳn đã biết việc tôi bị gạch tên ra khỏi gia phả. Hắn sẽ không đời nào gặp tôi, bởi vì hắn đang còn là người của Ngô Thế Huân. Với quyền lực của anh, đương nhiên có thể đường hoàng gặp mặt hắn.”

-”Thế là cậu cần tôi để lôi kéo Colin.”-Hoàng Khiếu Triết khẽ nhếch mép.

-”Hiểu thế cũng được.”-Lộc Hàm chẳng buồn quan tâm, cứ miễn hắn đồng ý giúp cậu là được.

-”Đương nhiên tôi sẽ đi, đây là hợp tác của tôi với cậu mà.”

Hoàng Khiếu Triết cúp máy, lại mỉm cười thỏa mãn thêm một chút. Lộc Hàm đang cần hắn giúp.
À, biết cần rồi cơ đấy.

____________________Hết Chương 13_____________________

[Đồng nhân] Xoá đi quá khứ có được không? – Chương 12

_____________________Chương 12___________________

Hoàng Khiếu Triết đây sao? Hắn đang nói cái quái gì vậy? Trả thù cái gì cơ, Lộc Hàm trả thù Ngô Thế Huân?

-”Sao vậy? Nghe không vào à?”-Hắn mỉm cười.

-”Tôi…anh. Tại sao anh lại muốn tôi trả thù Thế Huân?”

-”Tôi không muốn. Mà là bản thân cậu muốn trả thù Ngô Thế Huân. Tôi chỉ làm nhiệm vụ giúp đỡ cậu nhận ra điều đó thôi.”

Lộc Hàm cắn môi, trầm ngâm. Cậu muốn trả thù Thế Huân sao? Bản thân không hề nhận ra, mà Khiếu Triết lại nhận ra?

Thực ra không phải cậu không nhận ra, và Hoàng Khiếu Triết nhận ra. Thực chất của vấn đề chỉ là một con người bình thường bị dày vò như vậy thì không thể nào không có mầm mống hận thù trong người cả.

Lộc Hàm đương nhiên cũng là con người, có hỉ nổ ái ố, không phải khúc gỗ. Mặc dù biết là yêu nhiều, nhưng tình yêu cũng có thể chuyển hoá thành thù hận, trong khi Ngô Thế Huân còn khinh rẻ, giẫm đạp lên cậu nhờ vào tình yêu mù quáng ấy.

-”Tôi có thể làm được sao?”-Lộc Hàm vẫn lắc đầu thất vọng. Bản thân cậu, liệu rằng có đủ can đảm đối mặt và đấu tranh với Ngô Thế Huân.

-”Cậu hiện tại không làm được. Nhưng tôi có thể thay đổi cậu, để cậu làm được.”-Hoàng Khiếu Triết nhìn sâu vào mắt Lộc Hàm, hai đôi mắt đối nhau.

-”Vậy…vậy…tôi nên…làm gì?”-Lộc Hàm thở mạnh một hơi, đem tất cả ngại ngùng hoà tan vào không khí. 

Em yêu anh, Ngô Thế Huân. Em yêu rất nhiều, nhưng cũng nên dừng lại rồi. Tình yêu của em anh nào đáp trả, trái lại còn lợi dụng mà hành hạ em. Em cho dù không mạnh mẽ như anh, nhưng em sẽ làm hết sức, để anh nhận ra bản thân đã đối xử với em tồi tệ ra sao. Em sẽ làm anh phải nhìn lại, tất cả những thứ anh đã làm sai, để anh phải hối hận.

-”Vậy là cậu đã đồng ý.”

-”Nhưng hãy nhanh lên. Tôi không có nhiều thời gian.”

-”Cậu phải đi đâu à?”

Lộc Hàm không đi đâu cả, mà thực ra cũng không đi được nữa. Bệnh của cậu đang chuyến biến xấu đi, thời gian dù dài bao nhiêu cũng chỉ còn nửa năm. Trong thời gian đó, tốt nhất nên hoàn thành ý nguyện thì hơn.

Nhìn thấy Lộc Hàm im lặng, Hoàng Khiếu Triết cũng không hỏi nữa. Hắn đứng dậy, khoác áo sơ mi vào người, chuẩn bị quần áo, xem ra là đi ra ngoài.

-”Cậu muốn làm Ngô Thế Huân hối hận, thì phải dồn hắn vào bước đường cùng. Muốn hắn tiến thoái lưỡng nan, hãy thu mua hoàn toàn Ngô thị đi.”

Nói rồi Khiếu Triết ra ngoài, và đóng cửa phòng lại.

Lộc Hàm lại một lần nữa sững ra. Cậu vì giữ Ngô thị mà mới dẫn đến sự tình này, rồi bây giờ lại bảo cậu phá hủy nó? Thật đúng là trời quá ngược đãi cậu.

Nhưng không phải lời của Khiếu Triết nói không có ý đúng. Ngô Thế Huân bây giờ chỉ đứng sau Khiếu Triết, sức của cậu đấu không lại. Vậy nên, Hoàng thị sẽ đứng ra thay mặt, bọc cậu ở bên trong. Dùng thực lực và uy danh của Khiếu Triết để tấn công Thế Huân. Rồi lúc đó Lộc Hàm mới ra mặt, để làm người cứu vớt hắn. 

Nhục nhã của hắn lúc đó giấu đi không hết, mà cũng chỉ có thể để Lộc Hàm tuỳ ý hành xử.

______

Ngô Thế Huân chán nản nhấp cà phê. Mẹ kiếp, vị gì mà dở thế này? 

-”Lộc…”-Ngô Thế Huân chính là theo thói quen chuẩn bị kêu tên cậu ra để mắng nhiếc, nhưng vị cà phê đã ghìm hắn lại.

Lộc Hàm không pha cà phê đặc như thế. Mà giờ thì cũng còn đâu ra Lộc Hàm để pha cho hắn thứ cà phê quen thuộc đó. Chợt nghĩ bản thân Thế Huân có quá dại dột, để mỗi ngày đều đem cà phê cậu pha không đổ đi thì cũng ném xuống sàn.

Hắn vò đầu bứt tóc, tự đánh thức bản thân khỏi những ảo mộng về những ngày còn cậu bên cạnh.

Nhưng hắn luôn thất bại, bởi vì hắn đã quen có một người yêu hắn đến ngu ngốc, để hắn trút hết tức giận dồn nén trên thương trường lên bản thân, để hắn quát một thì làm một, quát hai sẽ không làm ba.

Chẳng phải bản thân hắn chính là đang nhớ nhung Lộc Hàm?

Ba hắn ở Canada giờ đang ốm rất nặng, có lẽ đã không còn trụ được lâu nữa. Ông già đó vô cùng keo kiệt, cùng với vợ bày mưu tính kế loại Lộc Hàm ra khỏi hộ khẩu gia đình. Bởi vì ông ta có người báo tin, đã biết hiện giờ cậu đang ở cùng Hoàng Khiếu Triết, liền vin cớ rằng cậu muốn đi theo Khiếu Triết tiền nhiều bạc nhiều, tiện tay gạch luôn tên cậu đi.

Thật là một công đôi việc. Sau này khi ông ta chết đi, tài sản Lộc Hàm đừng mong lấy một xu, tất cả đều để người thừa kế là Ngô Thế Huân.

Cũng có thể hiểu sang ý là, Lộc Hàm và Ngô Thế Huân giờ không còn quan hệ gì với nhau nữa.

______

Lâm Nhược Lam gọi điện cho Ngô Thế Huân. Cô đang rất lo lắng cho Lộc Hàm, mà điện thoại của cậu gọi rất nhiều lần đều không có người nghe máy, cũng không thấy cậu đến công ty làm việc nữa. Không lẽ cậu đã xảy ra chuyện gì?

-”Anh nghe, Nhược Lam.”

-”Huân ca, Lộc Hàm sao không thấy đâu vậy? Anh ấy cũng không đến công ty. Anh ấy lại ốm hay sao ạ? Anh có biết anh ấy đang ở đâu không?”

Ngô Thế Huân dù trong lòng có ghen tức, nhưng cũng chỉ còn thở dài mà trả lời:
-”Sau này anh cùng Lộc Hàm không còn là anh em một nhà nữa. Cuộc sống và thông tin của cậu ta về sau anh cũng không nắm được.”

-”Huân ca, ý anh là gì?”

-”Chuyện dài lắm, để khi nào rỗi anh sẽ kể. Anh bận rồi, tạm biệt.”

Ngô Thế Huân cúp máy, thở dài ảo não. Tại sao lại cứ thấp thỏm lo cho cậu ta như thế? Thật bực mình, chẳng nhẽ bản thân đã đổ cậu ta? Không thể nào, yêu Lộc Hàm chính là việc vô lý nhất trên cuộc đời đối với Ngô Thế Huân.

______

Lộc Hàm thực ra trong công việc rất có năng lực, chỉ là cậu không có chỗ để phát huy.

Đối với cậu, thu mua một công ty không phải chuyện dễ, nhưng cũng hoàn toàn không khó, khi mà sau lưng cậu có cả một Hoàng thị hùng mạnh.

Muốn thu mua Ngô thị, nên bắt đầu từ việc tìm danh sách các cổ đông lớn của công ty, sau đó mua về càng nhiều cổ phần càng tốt. Đến khi lượng cổ phần lớn hơn Ngô gia, thì nghiễm nhiên quyền sinh sát sẽ nằm trong tay cậu.

Các cổ đông lớn của Ngô thị hầu hết đều xuất phát từ châu Mĩ, vì trước đây khi Ngô lão gia chuẩn bị thành lập ra Ngô thị, đã học tập và làm việc tại châu Mĩ. Tuy nhiên, công ty chính của Hoàng thị cũng chính là ở châu Mĩ, cho nên ở bước này chính là cậu đã nắm được một phần lớn lợi thế. 

Lộc Hàm rất cẩn thận vạch ra đầy đủ kế hoạch, cũng đã diễn thuyết vô cùng lay động với Hoàng Khiếu Triết. Hắn đối với việc này cũng chỉ là một việc nhỏ nhoi như bắt muỗi. 

Hắn gọi điện cho trợ lý tại chi nhánh chính, yêu cầu họ giấu tên lần lượt thu mua lại cổ phần đã đóng vào Ngô thị từ các cổ đông trong danh sách Lộc Hàm lập sẵn.

Chỉ cần việc này thành công, thì Ngô thị có chạy đằng trời cũng không thoát khỏi tay Hoàng Khiếu Triết.

À không, là Lộc Hàm chứ.

______

Hoàng Khiếu Triết thực sự đã rất ngạc nhiên về năng lực cũng như sự thay đổi của cậu. 

Không ngờ con người yếu đuối trước mặt Ngô Thế Huân hoàn toàn không phải bản chất của cậu. 

Bản chất của cậu là sự sắc sảo và thông minh, nhưng trước tình yêu với Ngô Thế Huân đã bị thôi hoá mài mòn đến mất dần đi.

Cậu quả thực rất làm hắn hài lòng, trừ việc cậu không cho hắn đụng vào người dù chỉ một sợi tóc.
Đương nhiên là nếu hắn muốn thì cậu hoàn toàn không thể chống cự, nhưng Hoàng Khiếu Triết không thích cậu như một con rối vô hồn. Hắn muốn có tất cả của Lộc Hàm, từ cơ thể đến tâm hồn.

Nhưng có lẽ Khiếu Triết sẽ chẳng bao giờ có thể làm được, cũng giống như Lộc Hàm lấy việc trả thù để che dấu nội tâm như bị dao cắt ra thành từng đường, khi giờ đây bản thân cậu đang cố gắng đạp Ngô Thế Huân từ đỉnh cao xuống chân.

Hơn nữa, cậu rất hay ho ra máu, tuy là không nhiều nhưng nhiều lần lặp lại cũng rất nguy hiểm. Dù cho hắn bắt cậu khám bệnh thì cậu cũng dãy dụa không đồng ý. Lộc Hàm đang che giấu cái gì đó về bản thân.

Hoàng Khiếu Triết cũng có lúc nhìn cậu không ngừng nôn ra máu mà lo lắng, nhưng rồi hắn lại tự đánh thức bản thân. Thực sự hắn không nên quá lún sâu vào thứ tình cảm không có kết thúc tốt đẹp này.

______
Hoàng Khiếu Triết vắt áo lên thành ghế, ngồi xuống bên cạnh Lộc Hàm. Cậu đã ngồi trên bệ cửa sổ từ rất lâu, nghe người giúp việc nói cũng đã mấy tiếng rồi.

Hắn ngồi rất nhẹ, bởi vì Lộc Hàm đang ngủ. Có lẽ là ngồi nghĩ ngợi gì đó xuất thần quá, rồi ngủ quên lúc nào không hay. Xem xem, nếu như hắn không về thì có phải sẽ ngủ ngoài này cả ngày không.

Hắn lặng lẽ ngắm nhìn cậu, ngoài trời khá nắng, nhưng cũng không nóng lắm, không khí có chút ẩm ướt và mát mẻ đầu thu.

Trên người cậu chỉ mặc áo sơ mi cộc tay, để lộ ra làn da trắng xanh. Khuôn mặt đẹp đẽ như thế này, người như Ngô Thế Huân chẳng nhẽ không nhận ra?

Bản thân Khiếu Triết không biết từ lúc nào đã nhoẻn cười. Trông cậu ấy như thế này, thật sự đáng yêu, làm hắn không nhịn được muốn hôn cậu một cái thật nhẹ.

Hai môi dán sát vào nhau, chỉ là một giây thoáng qua, nhẹ như bỗng, mà cũng đánh thức Lộc Hàm dậy.

___________________Hết chương 12__________________

[Đồng nhân] Xoá đi quá khứ có được không? – Chương 11

__________________Chương 11__________________

Lộc Hàm giãy dụa đến đáng thương, mà Ngô Thế Huân dường như không có lấy nửa điểm để vào mắt. Hắn giằng co chỉ một chút là đã mất kiên nhẫn, cuối cùng đánh thuốc cậu, vác cậu vào xe đem đến Hoàng gia.

Hắn không muốn mình cứ chần chừ, hắn có một nỗi sợ, nói ra thì vô lý, nhưng là sợ tiếp xúc với Lộc Hàm.

Hắn sợ rồi sẽ có một ngày hắn động lòng với cậu, sẽ yêu cậu. Nhưng Lộc Hàm không xứng đáng có được tình yêu đó? Vì sao? Vì sao ư? Hắn cũng không biết. Lộc Hàm chỉ có lỗi vì cậu ta có mặt trên đời thôi.

______
Hoàng Khiếu Triết đã đứng chờ ở trước cửa, thấy xe Thế Huân đến, trong lòng vô cùng thích thú.

-”Ngô tổng, quả thực rất biết giữ lời.”

-”Anh nên để dành câu đó cho một đứa con nít thì hơn. Cậu ta đây, tôi đổi cho anh, sau này hãy tránh xa Lâm Nhược Lam ra.”-Ngô Thế Huân mở cửa xe, bế Lộc Hàm lên tay.

-”Cậu có hối hận không? Lộc Hàm ít ra, cũng là em trai cậu?”-Hoàng Khiếu Triết nhấn mạnh từ em trai một cách mỉa mai.

-”Đừng nói nữa, giao dịch đã thành, nhiều lời chỉ thừa.”-Ngô Thế Huân đưa Lộc Hàm vào tay Hoàng Khiếu Triết.

Hoàng Khiếu Triết lại cười, cái điệu cười nửa miệng luôn làm Ngô Thế Huân phải chột dạ.

-”Một lúc nào đấy hãy nghĩ lại xem, hối hận có thừa không?”

Nói rồi Hoàng Khiếu Triết bế Lộc Hàm vào trong, đóng cửa trước mặt Ngô Thế Huân.

Tôi không nên hối hận, hay nên hối hận? Ngô Thế Huân nên hay không nên?
Lí do duy nhất hắn nên luyến tiếc Lộc Hàm chính là vì cậu ta là em trai hắn?
Thương trường này máu mủ anh em nào có quan trọng? Mà trong khi, Lộc Hàm còn chẳng phải anh em ruột?

_____

Hoàng Khiếu Triết đặt cậu xuống giường, lại tự thưởng cho mình một ly rượu. Hắn luôn thích uống rượu vang, vào những lúc hắn cảm thấy bản thân đã đạt được một chiến thắng nhất định nào đó.

Như lúc này đây, hắn đã thắng Ngô Thế Huân, trong ván bài đánh cược quyền sở hữu Lộc Hàm.

-”Em rất đẹp.”

-”Nhưng Ngô Thế Huân đã cố tình phủ nhận…”

-”Đáng thương thay, một con rối đẹp…bị cắt dây.”

Hoàng Khiếu Triết nằm xuống cạnh cậu, vuốt mái tóc rối bù vì giằng co. Cổ tay đầy vết trầy xước và thâm tím vì tay Ngô Thế Huân nắm quá chặt.

-”Xem em này, Ngô Thế Huân thật không biết thương tiếc cái đẹp.”

Thuốc dùng cho Lộc Hàm chỉ tác dụng hai tiếng, nên sau hai tiếng, cậu choáng váng ngồi dậy.

Bây giờ cũng đã là một giờ sáng, có vẻ mọi thứ đã chìm vào giấc ngủ.

Lộc Hàm sững ra nhìn căn phòng xa lạ mà mình đang ở, nhìn cả con người quen thuộc đến đáng sợ đang nằm bên cạnh mình.

Đây không phải Thế Huân, người này cũng không phải Thế Huân.

Cậu vùng dậy như một kẻ mất trí, lao đến cửa phòng.

Hoàng Khiếu Triết cũng bị cậu đánh thức, hắn chỉ bình thản ngồi dậy, chống mắt xem cậu làm trò hề với cánh cửa đã bị khoá kín.

-”Vô ích thôi. Đừng có mở cửa nữa, cậu có thể tự làm đau mình đấy.”

-”Anh…tại sao anh không buông tha tôi ra? Làm ơn, đừng hành hạ tôi nữa. Để tôi về đi, để tôi về nhà đi.”-Lộc Hàm kiệt quệ gục xuống dần dần, thổn thức ôm lấy mặt.

-”Nhà? Đây là nhà cậu. Tôi đã mua cậu, cậu là người của tôi.”

-”Đây không phải là nhà tôi, tôi cũng không phải là người của anh. Tôi là em trai Ngô Thế Huân.”

Hoàng Khiếu Triết lao đến như một con mãnh thú, bàn tay bóp mạnh cổ cậu, khiến chúng đỏ lên đáng sợ. Lộc Hàm trợn mắt nhìn hắn bóp cổ mình, run lẩy bẩy, cố gắng đẩy tay hắn ra.

-”Tôi nói cậu là người của tôi thì cậu là người của tôi.”

Lộc Hàm hô hấp bắt đầu trở nên khó khăn, mặt mũi đỏ gay gắt, giãy dụa tứ tung, đạp loạn cả vào người hắn. Lực cậu đạp rất mạnh, khiến Hoàng Khiếu Triết cũng có chút lùi bước.

Lộc Hàm cũng là con trai, không phải nữ tử yếu đuối để mặc người ta dày vò.
Người duy nhất cậu không chống lại và cũng không muốn chống lại chỉ có Ngô Thế Huân mà thôi.

Cậu nhân cơ hội đó mà gạt hắn ra. Lộc Hàm loạng choạng đứng dậy, vẫn không ngừng tìm cách phá cửa. Cậu đập cửa như một kẻ điên, gào thét hết sức mặc dù cổ họng đau rát đến không thành tiếng.

-”Mở cửa ra….m…ra.”-Lộc Hàm cứ cố gắng mãi, đến lúc chính bản thân cũng không còn trụ được nữa. Cậu ho sù sụ, ho rất nhiều. Để rồi cổ họng lại tràn mùi máu tươi.

Luôn là tao ghét mày nhất, máu ạ. Mày khiến tao mất đi sức lực, mất đi từng phần sinh mạng, nhưng tao không thể dừng việc mất đi mày từng chút một. Bởi vì căn bệnh đó, yêu cầu tao phải như thế.

Hoàng Khiếu Triết đã đứng lên từ lâu, để nhìn thấy toàn bộ sự đấu tranh của một con thú nhỏ đáng thương đã bị dồn vào nước cùng lực kiệt.

-”Cậu không thể chấp nhận rằng cậu sẽ chẳng bao giờ ra khỏi đây được sao? Tại sao cậu không thể ngoan ngoãn ở cạnh tôi?”-Hoàng Khiếu Triết lắc đầu hỏi cậu.

-”Bởi vì, anh không phải…Thế Huân.”

Đó là lời cuối cùng Lộc Hàm nói vào buổi tối hôm ấy, trước khi cậu ngất xỉu.

______

Bản thân một con người dù mạnh mẽ đến đâu, thì tình yêu vẫn có thể giết chết họ. 

Có thể ngay lập tức, giống như đâm một con dao vào tim.
Co thể ngày qua ngày cho đến một đích trụ cuối cùng, giống như uống vào một lượng nhỏ độc, cứ tích tụ đến lúc cơ thể bị độc thao túng hoàn toàn.

Tình yêu của Lộc Hàm với Ngô Thế Huân, là độc dược ngấm dần dần.

Tình yêu của Hoàng Khiếu Triết với…Lộc Hàm, là nhát dao chí mạng mà Lộc Hàm, hay chính bản thân hắn cũng không tưởng tưởng ra.

Giống như, không ai tưởng tượng ra rằng, Hoàng Khiếu Triết yêu Lộc Hàm, thực lòng.

Cách yêu của Lộc Hàm khác rất nhiều với Khiếu Triết, bởi vì Lộc Hàm là yêu nhẫn nhịn, yêu là hi sinh cho người ấy.

Nhưng Hoàng Khiếu Triết có tiền, có quyền lực, có địa vị, có đủ những yêu cầu để đứng lên giành giật lấy tình cảm.

Giá như Lộc Hàm chỉ có một chút…một chút thôi những lợi thế ấy.

______

-”Cậu đã đỡ hơn chưa?”-Hoàng Khiếu Triết vẫn đang ngồi nhìn chằm chằm vào cậu. Hắn không phải đi làm sao? Có thể thừa thời gian ngồi canh cậu đến lúc tỉnh dậy để hỏi thăm?

Lộc Hàm tiếp nhận từng từ một vào đầu, ánh mắt chầm chậm đảo một vòng. Ác mộng vẫn là ác mộng, cậu vẫn đang ở phòng của Hoàng Khiếu Triết.

Lộc Hàm đau đớn đến chẳng buồn đáp lại. Cậu chỉ chậm chạp quay đầu vào trong.

-”Đừng có tỏ thái độ với tôi. Tôi là chủ của cậu đấy.”

Lộc Hàm nhắm mắt lại, có gắng từ chối hiện thực. 

-”Lộc Hàm.”-Khiếu Triết tức giận dựng cậu dậy, nhưng Lộc Hàm vẫn như một người mất hồn, hắn để ngồi lên thì ngồi lên.

-”Nhìn tôi và nghe cho rõ đây.”

-”…”

-”Tôi mua con người, không mua tượng đá. Tôi không mua cậu để trưng bày, đừng có để tôi phải tự tay đập nát đồ tôi mua.”

-”Tôi là “đồ anh mua”?”-Lộc Hàm cay đắng hỏi.

-”Muốn thăng chức không? Có thể lên đến tình nhân đấy.”-Hoàng Khiếu Triết mỉm cười nhìn cậu. Quả thực không gian này không hợp với câu đùa đó chút nào.

-”Để tôi yên.”

-”Tôi đã nói tôi mua con người, không mua tượng đá. Cậu không cảm thấy mệt mỏi sao? Cậu bị Ngô Thế Huân bán đi như thế không biết tức giận sao, cũng không hận hắn sao?”

-”Anh vẫn còn đủ vô liêm sỉ để hỏi mấy câu vớ vẩn đó? Anh chẳng phải cũng đồng hành với anh ấy người bán người mua?”

-”Vậy nếu cậu tức giận vậy tại sao không biết phản bác? Ngô Thế Huân bán cậu để rảnh nợ, tôi mua cậu để dạy cậu biết cách sống.”

-”…”-Lộc Hàm có chút trở tay không kịp, trân trân nhìn hắn, dò hỏi câu trả lời trong ánh mắt nâu ấy.

-”Cuộc sống có những quy tắc để trở thành người thống trị, quan trọng nhất là, có thù thì phải trả thù.”

-”Anh đang muốn nói…”-Cậu có chút khó tin.

-”Phải, tôi dạy cậu, trả thù Ngô Thế Huân.”

____________________Hết Chương 11___________________

[Đồng nhân] Xoá đi quá khứ có được không? – Chương 10

_____________________Chương 10____________________

Lộc Hàm nằm trên giường bệnh, sắc mặt không tránh khỏi nhợt nhạt. Cậu vẫn hôn mê, nhưng tình trạng đã khá hơn nhiều.

Ngô Thế Huân ngồi cạnh giường bệnh, lại nhìn người kia đang suy yếu nằm trên giường. Việc này là lỗi của hắn sao, là vì hắn mà cậu mới trở nên như thế này? Nhưng hắn làm thế, chẳng phải cũng là vì cậu?

Ngô Thế Huân luôn biết tình cảm của Lộc Hàm dành cho mình, thế nhưng hắn không đáp lại, chính là vì trong lòng đã có Lâm Nhược Lam. Hơn nữa, chính vì hắn biết tình cảm đó, nên hắn mới đem tức giận và cảm xúc của hắn đổ lên đầu cậu. Bởi vì Lộc Hàm yêu hắn, nên hắn đủ tự tin rằng cho dù hắn có đem cậu thả vào tình huống nước sôi lửa bỏng, thì cậu vẫn sẽ chỉ hướng đến hắn.

Hiện tại, có phải suy nghĩ của hắn quá lệch lạc? Lộc Hàm cũng không còn yêu hắn nữa?

Cửa phòng bệnh đột ngột mở ra, bác sĩ mặc áo blu trắng tiến vào, ôn thuận đẩy đẩy gọng kính, lại dặn dò Ngô Thế Huân:
-”Ngô tổng, cậu Lộc đã qua cơn nguy hiểm. Chỉ là do quá kiệt sức, nên ban nãy mới ngất xỉu. Còn về việc nôn ra máu, cậu ấy bị viêm dạ dày thôi. Chỉ cần uống thuốc và ăn uống phù hợp là sẽ khỏi.”

-”Được. Tôi biết rồi.”-Ngô Thế Huân thu hồi cảm xúc, khuôn mặt trở nên lãnh đạm, hai tay khum vào nhau, để trên đầu gối.

-”Cậu Lộc cơ thể không thể gọi là yếu ớt, nhưng cũng không thể chịu đựng giày vò quá mức. Ngô tổng, xin cậu hãy chú ý đến cậu ấy một chút. Đừng để xảy ra chuyện ngày hôm nay. Tôi thấy…hôm nay là cậu hơi quá tay rồi.”

Người bác sĩ này, chính là một người dưới trướng Ngô gia. Ông ta biết rõ tình cảnh của Lộc Hàm, cũng biết rõ tình cảnh tình tay ba rắc rối của hai người bọn họ. Ông cũng như quản gia, rất thương Lộc Hàm, khi ông biết được bệnh tình của Lộc Hàm, đã rất lo lắng. Ông ngay từ lúc ấy đã muốn báo cho Ngô Thế Huân. Nhưng Lộc Hàm quỳ xuống xin ông, cầu xin ông giữ kín, đừng nói cho hắn.

Cậu sợ rằng nếu như Ngô Thế Huân biết được, thì cậu sẽ không còn cơ hội kéo dài mạng sống. Bởi vì, nếu Ngô Thế Huân biết cậu đã có sẵn bệnh, thì sẽ không cho phép cậu chữa bệnh, hắn sẽ chỉ chờ đến ngày cậu chết đi mà thôi.

Cho nên ông cũng không nói với Ngô Thế Huân về chuyện này, cốt chính là để giữ mạng sống cho Lộc Hàm.

-”Chuyện này ông không cần xen vào.”-Ngô Thế Huân đứng dậy, chỉnh lại nếp áo, rời khỏi bệnh viện.

______

Ngô Thế Huân tạm thời không muốn nhắc đến chuyện quan hệ giữa Hoàng Khiếu Triết và Lộc Hàm nữa. Hắn không muốn bản thân lại một lần nữa giận quá đến mất đi cả lý trí, rồi sẽ làm ra những việc mà sau này khi nhìn lại, hối hận cũng đã quá muộn.

Giờ phút này, người hắn muốn nói chuyện nhất chính là Lâm Nhược Lam. Cho nên Ngô Thế Huân những ngày này sau khi làm việc sau đều là ở cùng Lâm Nhược Lam. 

Lộc Hàm thì hắn đã cho nghỉ việc hai hôm, cho dù Nhược Lam có hỏi thì hắn cũng thoái thác lí do. Ngô Thế Huân không muốn cô tiếp xúc với Lộc Hàm.

______
Hoàng Khiếu Triết, một tuần sau, lại một lần nữa liên lạc với cậu.
Hình như hắn cũng chẳng thèm để ý bản thân đã khiến cậu trở thành cái dạng gì. 

Lộc Hàm đúng là không có gì nghiêm trọng, nhưng vì cảm lạnh nên cũng sốt cao mất mấy buổi. Vẫn còn thần trí lờ đờ, mệt mỏi cầm điện thoại lên. 

Chỉ cần nhìn thấy cái tên đó thôi, là Lộc Hàm đã thấy đủ sợ hãi rồi. Cậu sợ hắn, vì những cơn ác mộng hắn đã gây ra.

-”Anh…còn muốn gì nữa? Thỏa thuận chẳng phải xong rồi sao?”

-”Cậu đơn thuần thật, hay cậu giả vờ đơn thuần vậy?”

-”Ý anh…”-Lộc Hàm nhíu mày.

-”Một lần chưa giải quyết vấn đề gì cả.”

-”Tên vô liêm sỉ nhà anh, đồ lừa đảo…”-Lộc Hàm tức giận, gào vào ống nghe điện thoại. Cũng còn không biết từ đâu mà bản thân có được sức lực ấy.

-”Tôi có thể coi đó là một lời khen không?”-Hắn hơi trầm ngâm rồi lại đột ngột hỏi-”Cậu đã tốt hơn chưa?”

-”Anh hỏi làm gì? Cũng biết quan tâm người khác chắc.”-Lộc Hàm mỉa mai.

-”Nếu như người khác là cậu, thì có, tôi có biết quan tâm người khác.”

Lần này là Lộc Hàm trầm ngâm, câu nói đó của hắn quả thực là làm cậu phải suy ngẫm.

-”Giai đoạn này tôi không khỏe. Khi nào tôi khỏe sẽ chủ động liên lạc với anh. Đừng gọi cho tôi nữa.”-Rồi cậu dập máy. 

Hoàng Khiếu Triết đứng ở sát cửa kính, ở đây là tầng 16, cũng không hẳn là cao lắm, nhưng đủ để nhìn bao quát toàn bộ cảnh thành phố đẹp lung linh ban đêm.

-”Để em chủ động, thì chắc tôi không còn trên đời mất.”

______

Hoàng Khiếu Triết hẹn gặp Ngô Thế Huân ở một quán cà phê giữa buổi chiều nhộn nhịp. Hai người khí chất hoàng gia, lại đẹp như tạc tượng ngồi đối mặt nhau, làm cho khách khứa trong quán ai cũng lấm lét nhìn trộm vài cái.

-”Anh tìm tôi có chuyện gì?”

-”Cậu đã biết tôi và Lộc Hàm phát sinh quan hệ rồi, đúng chứ?”

Ánh mắt của Ngô Thế Huân gằn lên từng sọc đỏ, hắn đang nổi cơn thịnh nộ.

-”Cậu ta tôi đã dùng qua, và tôi hứng thú. Nên tôi muốn mua cậu ta từ tay anh.”

-”Không được.”-Ngô Thế Huân cũng không màng suy nghĩ chút nào, lên tiếng gạt phăng ngay lập tức.

-”Cậu còn chưa nghe giá cả, sao phải vội thế?”-Khiếu Triết lại mỉm cười. Chết tiệt, Thế Huân luôn ghét nụ cười của hắn.

Quá ngạo nghễ, khiến cho người đối diện cảm thấy giá trị của bản thân bị đánh tụt thảm thương.

-”Bằng bất cứ giá nào, tôi cũng không bán cậu ta. Ít ra, tôi vẫn là anh trai cậu ta.”-Tại sao bình thường không thừa nhận, chỉ trước mặt Hoàng Khiếu Triết, bị hắn nắm chắc thế thượng phong, mới cùn đến mức lôi cả máu mủ ruột thịt mà bản thân ghê tởm ra?

-”Vậy nếu, tôi trả cậu…Lâm Nhược Lam?”

Ngô Thế Huân khó tin đến mở to mắt nhìn hắn. Việc hắn thích Lâm Nhược Lam nào có ai biết được? Ngoài Lộc Hàm. Con người bẩn thỉu đó lẽ nào lại đi ton hót những chuyện tình cảm này cho Hoàng tổng kia.
Dường như đọc được ý nghĩ của Thế Huân, Khiếu Triết lẳng lặng giải thích:

-”Không phải cậu ta nói. Lộc Hàm sẽ không bán rẻ cậu đâu. Chẳng qua, cậu quá lộ liễu, tôi có giả vờ không biết cũng không được nữa.”

Lẽ nào, lại lộ rõ đến mức ấy? Ngô Thế Huân rất giỏi che giấu tình cảm cơ mà?

Phải, Ngô Thế Huân giỏi che giấu, nhưng không phải trước đôi mắt sắc sảo của Khiếu Triết.

-”Anh có giữ Lâm Nhược Lam sao?”

-”Có thể nghĩ như vậy.”

Ngô Thế Huân dường như choáng váng trước những đòn phủ đầu liên tiếp của Khiếu Triết. Con người này hành sự chính là chặt đứt vây cánh của người khác, không đi vào con đường hắn bày cho, thì phải chấp nhận lăn vào bụi gai.

Lâm Nhược Lam hay Lộc Hàm?
Nhược Lam và Lộc Hàm? Có cần thiết phải hỏi nữa không? Câu trả lời là chắc chắn.

-”Tôi đồng ý. Nhưng…phải để tôi thấy Lâm Nhược Lam đã.”

-”Trong xe SUV màu đen đằng kia, cậu ra đó sẽ có người giao trả. Giao dịch đã thành, mong cậu đừng nói lời không giữ lời.”

-”Buổi tối, tôi đưa cậu ta đến Hoàng gia.”

Hoành Khiếu Triết mỉm cười đứng dậy, trào phúng nói:
-”Hoá đơn tôi thanh toán. Chúc một ngày vui vẻ, Ngô tổng.”

______

Lộc Hàm ngủ nhiều quá, mắt đến sưng cả lên rồi. Nên ăn cháo xong quyết định không ngủ nữa. Lên mạng chơi trò chơi một chút vậy.

Giữa một đống tiếng nhạc phát ra từ trò chơi, lại có tiếng đẩy cửa. Cậu ngoái lại nhìn, thấy anh rồi lại rất sợ hãi đóng laptop lại, ngồi thẳng người nhìn anh chằm chằm.

-”Anh…về rồi à? Đã dùng cơm chưa?”

-”Dọn đồ đi.”-Ngô Thế Huân có chút khó nhọc phát ra ba từ này. Là anh chấp nhận để cậu đi, giờ phút này cũng không thể hối hận.

Ban chiều, khi Nhược Lam yếu đuối dựa vào anh, sợ hãi khóc nức nở. Ngô Thế Huân đã đau biết bao nhiêu. Hắn không còn sự lựa chọn nào khác. Hắn không thể mất Nhược Lam.

Lộc Hàm không quan trọng bằng Nhược Lam. 

Giờ phút này, đối mặt với Lộc Hàm, tâm tình hắn quả thật có chút không nỡ.

-”Dọn…đồ? Đi đâu sao anh?”-Lộc Hàm vẫn ngây thơ hỏi hắn.

-”Hoàng Khiếu Triết mua cậu. Tôi cũng ngứa mắt với cậu đủ rồi. Tôi bán cậu cho hắn, càng rảnh mắt.”-Ngô Thế Huân cao giọng nói.

Nói dối, là nói dối.

-”Anh…”-Lộc Hàm vẫn còn chưa tiếp thu được những điều hắn nói, cứ sững ra đấy. Lại mua bán gì nữa? Cậu có phải đồ vật đâu?

-”Giả ngốc cái gì, dọn đồ đi, tôi đưa cậu đi.”

-”Em không đi, em không đi. Em không muốn ở cùng hắn. Xin anh, em cầu xin anh.”-Lộc Hàm hoảng loạn hét lên, chân vô thức lùi về sau.

Ngô Thế Huân càng nhìn cậu như thế càng thấy trong lòng như có lửa đốt. Hắn sợ bản thân sẽ rung động, sẽ làm hắn đổi ý. Sẽ giữ cậu lại, và…sẽ thương tổn Nhược Lam.

Hắn không yêu Lộc Hàm, hắn ghét Lộc Hàm mà? Tại sao giờ phút này lại cảm thấy tiếc nuối điều gì đó từ cậu?

-”Cậu sẽ đi, và CẬU PHẢI ĐI.”-Ngô Thế Huân gằn mạnh ba chữ cuối, lao đến túm cổ tay cậu.

____________________Hết Chương 10____________________

Bảo vệ: [Đồng nhân] Xoá đi quá khứ có được không? – Chương 9

This content is password protected. To view it please enter your password below:

[Đồng nhân] Xoá đi quá khứ có được không? – Chương 8

_____________________Chương 8____________________

Cậu khi về công ty, nhìn thấy Ngô Thế Huân vẫn là đang chăm chú đọc một chồng tài liệu, bên cạnh cũng xếp một chồng hợp đồng chờ kí. Hắn mải miết làm, làm đến mức thời gian còn không hay biết.

Bên ngoài, có thể Ngô Thế Huân vô cùng hời hợt với nhiều thứ, nhưng đối vói công việc, hắn luôn tận lực hết sức.

Ngô thị vào lúc Ngô Thế Huân tiếp quản, công ty nợ nần chồng chất, khó khăn khi ấy không kể đâu cho hết. Thế nhưng hắn vẫn kiên cường, đánh nhỏ rồi lớn, đến đâu là ăn chắc, nên hết sức lực sau năm năm đã vững mạnh trên thị trường. 

Có điều đó là Ngô thị lúc đó đối đầu với các công ty nhỏ lẻ, Hoàng Khiếu Triết…hoàn toàn có thể một bước đánh sập Ngô thị.

Tức là, cậu phải chọn, thân thể cậu hay Ngô Thế Huân?

Chọn để làm gì, thân thể cậu cũng đã mục nát từ lâu rồi, thêm một chút nữa cũng có sao. Còn Ngô Thế Huân, cậu không muốn hắn bởi vì cậu mà gặp phải một chút rắc rối nào cả. Câu trả lời, từ trong đầu cậu đã sớm chọn xong.

______

Buổi tối hôm ấy Ngô Thế Huân không ở nhà. Hắn có việc đi thương thảo với một đối tác.

Đến hơn 11 giờ đêm còn chưa về, Lộc Hàm tắm xong đã đi ngủ rồi. 

Lúc này cửa cổng mới có đèn ô tô sáng lên, là xe Ngô Thế Huân. Hắn bực dọc bước vào nhà, áo khoác ném mạnh xuống ghế, không nói một câu đã hướng đến phòng Lộc Hàm.

-”Cậu dậy cho tôi.”-Ngô Thế Huân đạp tung cửa, gần như gầm lên.

Lộc Hàm đang ngủ dở giấc, giật mình tỉnh dậy. Cậu ngơ ngác nhìn hắn.

Hắn phi lên giường, túm lấy cổ áo cậu.

-”Tài liệu cái gì? Tài liệu cái mẹ cậu. Cậu dám nói dối tôi, còn không coi tôi ra gì. Lộc Hàm, cậu không muốn sống nữa phải không?”

Lộc Hàm hầu như vì quá cuống quýt, một chữ nghe cũng không hiểu. 

-”Anh…anh đang nói gì thế?”

-”Lúc chiều cậu nói cậu đi lấy tài liệu, thực ra là cậu đi đâu?”

-”Em…”-Đột nhiên Lộc Hàm cảm thấy dự cảm không lành.

-”Lúc nãy tôi gặp Hoàng Khiếu Triết ở buổi thương thảo. Cậu có biết, hắn nói tôi năng lực quản người cũng không có, hắn muốn liền có thể gặp. Cảnh báo tôi liệu biết đường mà giữ người, mất rồi thì đừng trách.”

-”Hoàng…Hoàng…”-Cậu gần như bị doạ cho phát hoảng, Hoàng Khiếu Triết như thế nào lại đem chuyện hai người gặp nhau đi nói cho Ngô Thế Huân. Như thế chẳng phải một bước gián tiếp giết chết cậu hay sao.

Chẳng nhẽ hắn muốn cậu đem thân thể tàn tạ đi trao đổi với hắn.

-”Em…xin lỗi. Là em…sai rồi.”

-”Hoàng Khiếu Triết giở trò thì cậu liền thuận theo hắn, tôi nói thì cậu không nghe phải không? Tôi nói cho cậu biết, cậu nếu như dám có ý nghĩ thoát khỏi tôi, thì tôi nhất quyết sẽ lấy mạng cậu. Tôi nói thì sẽ làm, đừng có coi thường lời nói của tôi.”-Hắn giằng tay khỏi cổ áo cậu, đá cửa sầm một cái rồi ra ngoài.

Ban nãy ở buổi thương thảo, hắn và Hoàng Khiếu Triết ngồi đối diện nhau. Hắn hoàn toàn không biết Hoàng Khiếu Triết sẽ tham gia nên lúc nhìn thấy người không khỏi có chút ngạc nhiên.

Khiếu Triết lúc ra về ý nhị đụng vào người hắn một cái, ra hiệu cho hắn gặp riêng nói chuyện. Hắn đương nhiên sẽ không nhát gan đến độ nói một vài lời cũng tránh, thế nên thuận theo Hoàng Khiếu Triết đến ban công tầng hai của khách sạn diễn ra buổi thương thảo.

Hoàng Khiếu Triết luôn cười, cười theo một cách sắc bén, hắn không nhe nhởn ra, nhưng ánh mắt luôn híp lại, khoé miệng nhếch lên một chút.

-”Lộc Hàm chiều nay có ra khỏi công ty đúng không?”-Hoàng Khiếu Triết nói ra một cậu, không khỏi làm Ngô Thế Huân chột dạ.

-”Anh hỏi làm gì?”

-”Cậu không muốn biết cậu ấy đi đâu sao?”

-”Cậu ta nói đi xác nhận tài liệu, đã báo với tôi đàng hoàng rồi.”

Ngô Thế Huân trước giờ luôn có điểm đắc ý, Lộc Hàm chưa bao giờ nói dối hắn.

-”Vậy sao, hoá ra gặp tôi lại được coi là một loại việc đi xác nhận tài liệu.”

Ngô Thế Huân thừa sức hiểu được ý tứ trong lời nói của Hoàng Khiếu Triết. Vậy hoá ra, chiều nay là Lộc Hàm đã nói dối. Quả thực không khỏi làm Ngô Thế Huân có chút ngạc nhiên.

Vì cái gì, như thế nào…lại có thể nói dối hắn?

Lộc Hàm ngoan ngoãn nói một sẽ không làm hai đâu rồi? Bây giờ đã trở nên càng ngày càng dối trá như thế?

Lẽ nào cậu cảm thấy tôi không còn cần coi trọng nữa? Cậu muốn rời khỏi tôi?

Hắn mãi mãi sẽ không yêu cậu, bởi vì hắn hận cậu. Nhưng hắn chỉ là không yêu mà thôi, thâm tâm hắn vẫn có cảm giác muốn giam cầm cậu, nhốt cậu một chỗ mà chà đạp. Lộc Hàm là người của hắn, là đồ của hắn. Hắn chưa chán cậu, cậu tưởng muốn là đi được sao?

______

Lộc Hàm bấm điện thoại gọi cho Hoàng Khiếu Triết. 

-”Ừm…”-Tín hiệu bên này vừa được kết nối, Hoàng tổng cũng có vẻ đoán ra người gọi, ừ hữ rất thản nhiên.

-”Tại sao anh lại nói với Ngô Thế Huân?”-Lộc Hàm không khỏi có chút tức giận, nhưng cũng chỉ có thể đanh giọng một chút. Hoàng Khiếu Triết không phải người cậu muốn trút giận liền có thể trút giận.

-”Chỉ là tôi tiện lời thôi. Thế nào, Ngô Thế Huân nổi giận với cậu sao?”

-”Anh… Bỏ đi, đằng nào chuyện cũng đã rồi. Về giao dịch của chúng ta…”-Lộc Hàm thở dài, sau đó lại hít một hơi thật sâu.

-”Suy nghĩ xong rồi sao?”-Bên này Hoàng Khiếu Triết đang đánh máy, bàn tay trên bàn phím hơi dừng lại, sau đó khoé miệng khẽ nhếch lên, chờ đợi chiến thắng sắp được thừa nhận. 

Hắn từ sớm đã biết, Lộc Hàm chắc chắn sẽ đồng ý.

-”Nếu như tôi đồng ý, anh tuyệt đối phải tránh xa Ngô thị ra, không được giở trò sau lưng.”-Cậu vẫn là phải xác định một lần nữa.

-”Được.”

-”Vậy…thành giao.”-Lộc Hàm cúi đầu, cúp máy. Quả thực hai chữ này đã rút hết khí lực của cậu rồi. Thành giao…thành giao…thành giao.

Là kết thúc hay là khởi đầu? Là đau hay không đau? Là thành công hay thất bại? Là hy sinh hay sống sót?

Tất cả cũng chỉ là hai chữ ấy.

Hoàng Khiếu Triết đặt máy tính sang một bên, duỗi người đứng dậy. 

Kết quả rồi cũng thế mà thôi, hắn là người chỉ cần chơi sẽ thắng. Con mồi ấy, chỉ là một vật thế thân. 

Tự thưởng cho mình một ly whiskey, nhấm nháp trong thỏa mãn. 

Trong bóng đêm, có một nụ cười lạnh lẽo đến cô quánh cả không gian, cứ nhếch lên mãi, giống như còi gióng lên cho một chiến thắng đầu tiên. 

______

Ngô Thế Huân từ hôm đó rất cẩn thận xem chừng cậu, một chút cũng không cho cậu tách khỏi hắn. 

Thực sự trong lòng hắn, cũng không thể hiểu được mình tại sao lại làm việc vô lý như thế, nhưng rồi hắn cũng cứ nhắm mắt mà làm.

Lộc Hàm không khỏi cười khổ, bây giờ cậu là tù nhân rồi sao? Cứ một bước là bị tra hỏi đủ kiểu, lâu dần cũng đâm mệt mỏi. 

Bẵng đi một tuần, là tin nhắn của Hoàng Khiếu Triết. 

“Lần trao đổi thứ nhất, phòng…khách sạn…giờ”

Vậy là cuối cùng cũng đến, Lộc Hàm có chút khó xử. Ngô Thế Huân như keo dính, như thế nào mới thoát được đây?

Nhưng cậu đã quá lo xa rồi, Hoàng Khiếu Triết đã chuẩn bị từ sớm. 

Ngày hôm ấy, Ngô Thế Huân nhận được thông báo từ Hoàng thị, muốn hắn và một số cổ đông khác họp mặt tại Hoàng thị, đi một mình, không dẫn theo thư kí.

Mặc dù Ngô Thế Huân cảm thấy chuyện này không khỏi có chút lạ, thế nhưng tránh cũng không được, đành bấm bụng tức giận đến buổi họp.

Họp thì vẫn họp, cổ đông đến thì có đến, nhưng nhân vật chính, cũng là chủ trì cuộc họp Hoàng Khiếu Triết lại cáo bận. Hắn bỏ dở không được, đành ngồi nghe mấy ông già nói dông nói dài.

______
Lộc Hàm sắc mặt ảm đạm ngồi trên giường, Hoàng Khiếu Triết đang hút thuốc trước mặt cậu, cũng đã được mười lăm phút.

Ngô Thế Huân vừa ra khỏi công ty, xe của Hoàng thị đã đến đón cậu, đưa thẳng đến đây.

-”Anh có thừa thời gian nhiều thế sao? Tôi thì không rảnh đâu.”-Đằng nào chẳng xảy ra, nhanh nhanh một chút là tốt rồi.

-”Được. Đấy là cậu nói nhé.”-Điếu thuốc đang cháy đỏ bị dí xuống gạt tàn, vụn cháy rơi lả tả, đen đặc cuộn lên một hồi.

__________________Hết Chương 8__________________

◢♂ Đường Mễ Song Ký ♂◣

"Lời nói và hành động thiếu suy nghĩ của anh hệt như phát súng bắn nát con tim tôi. Anh sẽ bị án tử vì đã giết chết nó!"

DREAM GEI

Ngoảnh đầu từ biệt đã ngàn năm

ღ Kem Kunnie ღ

Giây phút một người muốn khóc mà phải cười, là đáng thương nhất trên cả thế gian.

~(‾▿‾~) Galaxy heaven ~(‾▿‾~)

Sẽ có một thiên thần thay thế anh yêu em và sẽ có một đứa tâm thần thay em yêu anh

Fly to the sky, away and away ...

Darkness in my eyes but light up in the sky

Yên Kỳ

Không phải sương sớm phủ trên cành, mà là mưa nhỏ đọng lại búp non xanh.

Virus D.

~ Ổ phát tán nghệ thuật đen tối ♥ ~

Milk-Holic

100% ~ 100% ~ Mỗi ngày ~ Mỗi ngày

Ginny Trần

Nợ em hạ trắng. Nợ em thu vàng. Nợ em nồng nàn. Trả em dối gian.

CHOI TOP VIP

- Forever Galaxy ~ 吴亦凡

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 463 other followers