[Đoản Văn][ChanBaek] Thanh xuân

Tác giả: Ahnn aka Kem Kunnie

Nhân vật: Phác Xán Liệt, Biện Bạch Hiền,…

Thể loại: Ngược, đoản, ít nội dung.

 

 

Tuổi trẻ bồng bột của tôi cho đến lúc này đã qua đi mà chẳng để lại cho tôi điều gì. Đôi lúc nhìn lại, tôi phải tự hỏi, tôi có từng sống 35 năm trước đây không?

 

Đường phố hôm nay thưa thót. Chắc là trời đổ tuyết lạnh quá, người ta cũng ngại phải ra ngoài. Tôi ngồi trong quán cà phê quen thuộc, quán cà phê đi cùng tôi suốt 10 năm cuộc đời. Chứng kiến tình yêu đầu đời thiêng liêng nhất của tôi, cũng chứng kiến sự đổ vỡ chậm chạp và khắc khoải của nó.

 

Chuông cửa khẽ vang, người phụ nữ xinh đẹp ở tuổi 30 quá lứa lỡ thì, dù đẹp đến mấy, cũng tránh không khỏi sự bóc mòn của thời gian.

 

  • “Chào anh! Xin lỗi, em có việc đột xuất, anh chờ lâu chưa?”
  • “Không sao, tôi cũng mới đến thôi. Em mau ngồi đi.”
  • “Vâng.”

 

Hôm nay Phác Nhiên Cẩm mặc đồ công sở bình thường, có lẽ công việc bận rộn quá, cô ấy còn chưa thể thay đồ. Tôi gọi cho cô ấy một ly trà chanh ấm, theo thường lệ. Nhìn thấy tôi thành thục gọi thứ đồ uống yêu thích của mình, Nhiên Cẩm khẽ mỉm cười.

 

  • “Anh trai em sắp đến rồi! Anh đợi một chút nữa.”
  • “Không cần vội vàng! Anh còn nhiều thời gian.”
  • “Ừm, nhưng mà anh trai em rất coi trọng thời gian, thời gian của anh ấy quý giá hơn cả kim cương đó.” – Nhiên Cẩm lại cười, lộ ra lúm đồng tiền duyên dáng, hàm răng đều và trắng.

 

Tôi chỉ biết cười trừ. Gia cảnh của Nhiên Cẩm hình thành nên tính cách của cô ấy, cô ấy không cần sợ làm mất lòng ai, đôi lúc Nhiên Cẩm tự nhiên thoải mái đến vô ý.

 

Cửa quán lại mở, một người đàn ông bước vào.

 

Tôi nghiêng đầu nhìn về phía cửa, giây phút tôi thấy được khuôn mặt của người đó, thế giới của tôi bỗng như nổ đùng một cái. Bóng đen trùm xuống.

 

Anh ấy không còn đem lại cảm giác vui vẻ, hoạt náo như trước kia. Anh ấy bây giờ trầm ổn, lạnh lùng, có cảm giác rất áp bức người khác.

 

Anh ấy kéo ghế ngồi cùng phía với Nhiên Cẩm, đối diện tôi. Tất cả những gì tôi làm là hoang mang nhìn anh ấy, trong lòng cuồn cuộn bóng đen của sợ hãi và hối hận.

 

  • “Chào cậu Biện Bạch Hiền, tôi là Phác Xán Liệt, anh trai của Phác Nhiên Cẩm.”

 

Hô hấp của tôi dừng lại, ánh mắt tôi khiếp đảm nhìn anh ấy. Nhìn anh ấy trước mặt, tôi thấy mình như rơi vào lại cảnh tượng của mười năm trước, đứng trước anh ấy, tôi nhỏ bé và khốn nạn biết bao nhiêu.

 

Phác Nhiên Cẩm hơi ngạc nhiên, thành thật hỏi Xán Liệt:

 

  • “ Anh, anh quen anh Bạch Hiền sao?”
  • “Cậu ấy…là bạn cũ cấp ba của anh.”

 

Tôi không nhớ nổi khuôn mặt tôi lúc đó vặn vẹo đến mức nào. Tôi thở không được, tim đập thình thịch. Cuối cùng, tôi đứng dậy, không nói được lời nào với Nhiên Cẩm, tôi bước ra ngoài quán cà phê.

 

Vùng chạy hết sức có thể, nhưng rồi tôi bị người của Phác Xán Liệt túm lại.

 

Bọn họ trói tôi lại, nhét tôi vào xe của Phác Xán Liệt. Anh vào xe vài phút sau đó.

 

Kéo kính kín hết khoang sau của xe, tôi nằm rũ rượi dưới sàn, Phác Xán Liệt cao lãnh ngồi trên ghế da bọc nhung đỏ, nhìn xuống sự chật vật của tôi, anh mỉm cười chế nhạo, đáy mắt đầy ghét bỏ.

 

Tôi được đưa đến một căn biệt thự ở ngoại thành, sau đó chỉ còn mình tôi và anh ở lại, người của anh lui hết ra ngoài.

 

Tôi ngồi dựa vào sofa, đầu cúi xuống, tóc mái rũ xuống che đi một phần khuôn mặt của tôi. Phác Xán Liệt ngồi ở trước mặt, im lặng hút thuốc.

 

Duy trì tình trạng này cho đến lúc anh hút xong điếu thứ ba, anh vứt điếu thuốc chỉ còn đầu lọc vào gạt tàn, bắt chéo chân, để tay vòng qua đầu gối.

 

  • “Biện Bạch Hiền, cậu có gì muốn nói với tôi không?”
  • “Xán Liệt, xin lỗi.”
  • “Vì?”- Anh nhướng mày.
  • “…” – Tôi đáp không được nữa, nước mắt tôi rơi xuống, tôi cắn chặt môi, để nước mắt rơi trên hai gò má.
  • “Tại sao cậu lại khóc vậy? Đừng khóc, tôi sẽ không như ngày xưa gấp đến độ đứng ngồi không yên, tìm đủ cách dỗ dành cậu nữa đâu.”

 

Tôi nhận thấy ý tứ khinh ghét trong lời nói của Phác Xán Liệt, nhất thời ngoài khóc ra cũng không biết đáp lại cái gì.

 

  • “Trầm Hân dạo này thế nào?”
  • “Tôi…đã lâu lắm rồi không gặp cô ấy.”
  • “Ồ, vậy sao? Nên cậu tìm người của Phác gia, tìm em gái tôi?”
  • “Tôi không biết đó là em gái anh.”
  • “Cậu nói thì tôi sẽ tin chắc? Tôi còn tưởng, Trầm Hân không đủ tiền bạc chiều chuộng cậu, nên cậu đá cô ta đi. Sau đó lại tiếc rẻ tiền bạc của Phác gia, nhưng sợ tôi nên lén lút yêu đương em gái tôi?”
  • “Xán Liệt, tôi không đến với Nhiên Cẩm vì tiền bạc. Xin anh đừng tiếp tục sỉ nhục tôi.” – Nước mắt tôi tí tách rơi xuống đùi, thật là đau đớn quá.
  • “Cậu đến với Nhiên Cẩm không vì tiền, vậy vì tình? Con mẹ nó cái loại chó má như cậu mà có thứ gọi là tình yêu sao? Cậu nếu như có tình yêu, hôm nay tôi và cậu đã không gặp nhau trong hoàn cảnh này.” – Anh gầm lên như một con thú dữ bị thương.

 

Phải rồi, đúng là như vậy. Phác Xán Liệt như cào ra vết thương lở loét tôi muốn né tránh. Tôi đau đớn đến không thở được, nghĩ về những ngày tháng ấy, ngoài tự trách, tôi chẳng biết làm gì.

 

Tôi và Phác Xán Liệt cùng học với nhau từ cấp ba. Hai chúng tôi cùng lớp, ngồi cạnh nhau, chẳng mấy chốc đã thân thiết.

 

Phác Xán Liệt thích tôi, anh theo đuổi tôi từ cuối năm lớp 10, sau đó lớp 11 chúng tôi bắt đầu yêu nhau. Phác Xán Liệt yêu tôi bằng tất cả thanh xuân của anh ấy, tôi lúc đó còn chưa trưởng thành, tôi vốn chưa bao giờ dám nghĩ xa về tương lai của hai người. Tôi yêu Phác Xán Liệt, nhưng không phải loại yêu đương giống như anh dành cho tôi.

 

Vào đại học, chúng tôi hai người hai trường, hai đầu thành phố, cũng không còn cơ hội bám nhau cả ngày cả đêm. Phác Xán Liệt chưa bao giờ ngại sự ngăn trở không gian, anh vẫn đều đặn một tuần hai lần đến trường đại học hẹn hò với tôi.

 

Cho đến khi có người bạn mới chuyển vào, Trầm Hân.

 

Cô gái nhỏ xinh xắn, đồng điếu lộ ra mỗi khi cười luôn khiến người ta có cảm giác trầm mê. Cô ấy cũng thích tôi, mỗi khi đến giảng đường luôn ngồi cạnh tôi, thích nói chuyện với tôi, thích nhờ tôi chỉ bài, thích mua đồ ăn cho tôi… Người ta nói lâu ngày sinh tình, tôi thích Trầm Hân không lâu sau đó.

 

Cơn cảm nắng chỉ thoáng qua, nhưng ánh nắng quá rực rỡ sẽ che mờ tất cả.

 

Tôi chia tay Phác Xán Liệt, tôi đến với Trầm Hân.

 

Nhưng rồi Trầm Hân đột nhiên bỏ học, hỏi ra mới biết cô ấy không đi học nữa.

 

Trầm Hân là gái làng chơi, cô ta là một kẻ đào mỏ điêu luyện, bởi vì thỉnh thoảng có xe con của Phác Xán Liệt đón tôi, hơn nữa đồ dùng của tôi Phác Xán Liệt đều mua hết, toàn là đồ đắt tiền, Trầm Hân tưởng là nhà tôi giàu có, cô ta mới để ý tôi.

 

Đương nhiên sau khi biết sự thật, Trầm Hân bỏ đi.

 

Nhưng sau khi chia tay Phác Xán Liệt, anh bặt vô âm tín. Từ đó, tôi không còn gặp được anh nữa, cũng không nghe tin tức gì từ anh.

 

Chia tay anh rồi, tôi mới thấy tôi quá quen với việc có Phác Xán Liệt ở bên. Tôi mới nhận ra thực ra tôi cũng đã dành cả tuổi xuân yêu anh, yêu đến thế mà chỉ vì một cơn cảm nắng, tôi đã từ bỏ thanh xuân của mình.

 

Tôi cũng từng đau đớn, từng tự trách, từng hối hận, nhưng tôi chẳng còn cơ hội nói với anh lời xin lỗi.

 

Hôm nay, tôi cuối cùng đã hoàn thành được day dứt trong lòng bấy lâu.

 

Tôi im lặng không đáp lời, anh đứng dậy, anh nắm tóc tôi, anh lôi tôi vào phòng, chúng tôi làm tình.

 

Tôi còn nhớ những nụ hôn mơn trớn nhẹ nhàng, nhịp điệu châm rãi êm dịu anh làm với tôi ngày đó.

 

Tôi nhớ rất rõ, nhưng tôi không thể cảm nhận được nữa.

 

Anh điên cuồng hành hạ tôi, từng nhịp một như là giằng xé tâm hôn tôi, tôi khóc khàn cả giọng, nhưng tôi không dám chống đối anh, tôi cắn môi đến chảy máu, cam chịu sự lăng nhục đau đớn nhất cuộc đời này.

 

Bởi vì tôi có lỗi.

 

Xin lỗi, Phác Xán Liệt.

 

[Đồng nhân][HunHan] Truy Ái – Chương 2

Gia nô phủ Tể tướng khiêng một cái rương nhỏ vào sân chính. Quản gia sắp xếp xong, quay vào nhà báo với Lộc Hàm.

 

Lộc Hàm bấy giờ đang đọc sách trong thư phòng, nghe quản gia báo liền vội vã bước ra ngoài.

 

Y vuốt ve nắp rương, nhẹ nhàng mở nắp rương ra.

 

Bên trong nhét đầy rơm, bọc lấy một bọc vải. Bọc vải cuốn thành một thanh dài, có vẻ như là có thứ gì được để bên trong. Hình dạng giống như một thanh kiếm, nhưng dài hơn.

 

Lộc Hàm cẩn trọng nâng bọc vải lên, khẽ khàng kéo ra từng lớp vải. Bên trong, là một cây đao được chạm khắc tinh tế, ánh lên ánh sáng màu xanh lục nhàn nhạt, nhìn qua đã biết là thần khí.

 

Thanh đao Lục Hoàng, thần khí do bộ tộc rèn vũ khí ở ẩn, hiếm có tung tích tại phía Tây Thượng Quốc làm nên. Đao được đúc từ đồng đen nguyên chất, cực kì rắn chắc, tuy nhiên được mài mỏng rất nhiều, cho nên đao nhẹ nhàng, dễ cầm hơn, sức sát thương không những không thấp đi mà lại còn cao hơn. Vũ khí lợi hại như vậy, đương nhiên có không ít người ham muốn chiếm được nó.

 

Lộc Hàm đã phải cho người đi tìm năm năm nay, lùng sục tung tích của bộ tộc đó, rồi lại phải thương lượng đủ thứ với tộc trưởng, cuối cùng mới có thể tìm về được thanh đao này.

 

Hắn biết Ngô Thế Huân chưa tìm được vũ khí tuỳ thân, cho nên bỏ ra không ít công sức tìm nó.

 

Loại người thượng đẳng như Ngô Thế Huân, chỉ có thần khí mới xứng hắn.

 

Lộc Hàm vội vã gọi người đem thanh đao đóng vào hộp cẩn thận, buổi hoàng hôn hôm đó ghé vào phủ Tướng quân đưa đồ.

 

Ngô Thế Huân vừa mới vào cung về, bấy giờ đang ngồi ở đình viện giữa hồ đọc sách.

 

Lộc Hàm theo gia nhân đi vào phía đình viện, trên tay ôm hộp đựng đao.

 

Đình viện của Ngô Thế Huân là một gian nhà nổi trên hồ sen, phía dưới nuôi nhiều loại cá cảnh màu sắc rực rỡ, chỉ có một cây cầu nhỏ vừa hai người đi dẫn ra nơi này. Ngô Thế Huân những lúc không làm việc đều ở đây, không thích du sơn ngoạn thuỷ, cũng chẳng ham phường lầu trác táng, hắn chỉ thích một mình độc ẩm, đọc một quyển sách, vài bài thơ, im lặng nhẹ nhàng suốt cả một buổi.

 

Một đại tướng quân anh dũng chém giết nơi sa trường, liên hệ với loại hình thư giãn này, quả thực khó mà nổi.

 

Lộc Hàm hiểu, thanh gươm của hắn vấy máu, dù là máu kẻ địch cũng chỉ là con người. Hắn sợ tâm hồn của hắn rối loạn, sợ tâm hồn rồi sẽ mất kiểm soát, nên hắn chọn cách này để tĩnh tâm, để thanh lọc tâm hồn chính mình.

 

Lộc Hàm ra hiệu cho người hầu không cần đi ra theo, một mình chậm rãi bước lên cầu.

 

Ngô Thế Huân buông sách xuống, ánh mắt hơi nâng lên, hạ ở tia nhìn của Lộc Hàm.

 

Mắt chạm mắt, hồn chạm hồn, chiều tà tung nắng, ngập ngừng, lại ngập ngừng.

 

Ngô Thế Huân cụp mắt xuống, nhón tay lấy chén rượu trắng trên bàn, nhấp một chút. Mùi rượu thơm đượm, nhưng vị rượu lại cay cay.

 

-“Ta đem cho ngươi thứ này…”- Lộc Hàm để hộp gỗ xuống bàn, chính mình quay lưng bước sát về phía thành viện, ánh mắt tản ra xa, đậu trên những vòng nước nhỏ lăn tăn do cá quẫy đạp trên mặt hồ.

 

Ngô Thế Huân đỡ hộp gỗ vào lòng, mở ra. Ánh mắt hắn hơi mở to, quả thực đem theo ngạc nhiên. Thần khí Lục Hoàng?

 

-“Nó có xứng làm vũ khí tuỳ thân của ngươi không?”

 

-“Đừng…lần sau đừng làm những chuyện như thế này. Sẽ có người hiểu lầm.”

 

-“Ngươi có thích nó không?”

 

-“Ngươi tìm nó mất bao lâu?”

 

-“Ta hỏi…ngươi có thích nó không?”

 

-“Ta thích Lục Hoàng, nhưng vì ngươi đã tìm nó cho ta, ta đã không còn thích nữa.”

 

Lộc Hàm khẽ cười, bàn tay nắm chặt đến mức đốt ngón tay trắng bệch.

 

-“Ngươi cứ coi như không từng biết ta từng đưa nó cho ngươi. Thế nào?”

 

-“Lộc Hàm…tại sao ngươi phải làm vậy?”

 

-“Ngươi có thể để ta một lần nhìn thấy ngươi dùng nó không?”

 

Ngô Thế Huân không đáp lại, hắn xách cây đao, chậm rãi theo đường cây cầu, từng bước một thể hiện thân thủ linh hoạt cùng kĩ năng dùng đao kiệt xuất của mình.

 

Hắn bay nhảy từ thành cầu, lại đến mặt cầu, những động tác uyển chuyển thi nhau được phô diễn. Dưới ánh tím của hoàng hôn, Lục Hoàng sáng lên mạnh mẽ, cùng với Ngô Thế Huân lúc này, ở trong đáy mắt Lộc Hàm là hình ảnh đẹp nhất của đất trời.

 

Hai chân chạm tới đầu cầu bên kia, thanh đao được chống bên cạnh.

 

Ánh mắt đăm đắm ở cuối cầu bên này, tình cảm được đặt trong lồng ngực.

 

Ngô Thế Huân không tránh ánh nhìn của y, hai bên im lặng, cách nhau một cây cầu.

 

Lộc Hàm lại cười, nhưng khoé mắt, giọt nước long lanh lại chảy ra. Y bước từng bước về phía hắn, ánh mắt ngày càng mơ hồ, khoé mắt ướt đẫm nước.

 

Y bước qua hắn, vừa đi vừa mỉm cười, cũng vừa rơi nước mắt, suốt đường về phủ Tể Tướng.

 

Ta từng có những quy tắc của bản thân, từng là người đặt lý trí lên đầu, tại sao ta lại ngu ngốc như vậy chứ? Ta không biết nên khóc hay nên cười với ngươi. Ta luôn muốn giữ trong ngươi những hình ảnh đẹp nhất của ta, tại sao ta lại khóc? Ha ha…ha…ha…

 

“Ta thích Lục Hoàng, nhưng vì ngươi tìm nó cho ta, ta đã không còn thích nữa.”

 

Như vậy sao? Là như vậy sao?

 

 

 

 

Ngô Thế Huân nắm chặt cây đao trong tay, tung mình giữa hoa viên, từng đường đao đi đều rất sắc nét, đều thể hiện khí phách áp bức tuyệt đại của hắn.

 

Khí chất của hắn cùng sinh khí của thần khí, hoà quyện cùng nhau tạo cho người xem cảm giác ngưỡng mộ cùng kinh ngạc không thôi. Tuổi của Ngô Thế Huân còn đang trẻ, không nghĩ được tài dụng đao của hắn lại xuất sắc như vậy.

 

Hắn hạ một đường đao cuối cùng, rút đao về, chậm rãi ngồi xuống ghế đá. Cây đao này, hắn nhận.

 

Chỉ là, cách mà hắn dùng đao, chỉ sợ sẽ phải phụ tâm ý của người tặng.

 

 

 

 

Một tháng đếm ngược đến ngày khởi nghĩa trôi qua rất nhanh, ngay đêm nay, Ngô Thế Huân sẽ dẫn binh đánh thẳng vào hoàng cung, lật đổ Thượng Khâm.

 

Binh lính đều được trang bị kĩ lưỡng, thương kiếm tất cả đều rèn từ sắt nguyên chất, ánh bạc sáng trắng, sĩ khí dâng cao tận trời.

 

Giờ Hợi điểm, toàn quân ồ ạt phá cổng thành, thang được xếp một hàng, quân lính nhanh chóng trèo theo đường thang, đánh chiếm phần cổng.

 

Cấm vệ quân rất nhanh dồn vào phía cổng chính, ngăn chặn đường tiến của Ngô Thế Huân. Ngay lúc này, bốn cổng thành nhỏ đều bị phá tan, quân lính của Ngô Thế Huân tràn vào nhanh và đông như kiến cỏ.

 

Số lượng lớn như vậy, ít ai có thể tưởng tượng được.

 

Cấm vệ quân rất nhanh bị đánh bại do chênh lệch số lượng, đường tiến của Ngô Thế Huân được mở thênh thang, một đường thẳng đến tẩm cung của Hoàng thượng – tức Thượng Khâm.

 

Cửa cung bị phá tan, Thượng Khâm đã tỉnh từ lâu, đang ngồi trên sập gụ, im lặng nhìn Ngô Thế Huân áo choàng đỏ vấy máu, oai dũng tiến vào.

 

-“Đến rồi?”

 

-“Hoàng thượng đợi ta sao?”

 

-“Ta biết rồi có ngày ngươi sẽ làm vậy. Ta vốn không hợp làm đế vương, tính cách phung phí này cũng đã là thói quen, ta không sửa được và cũng không sửa. Ngày hôm nay ngươi soán ngôi, cũng là điều tất yếu. Ta chỉ xin hai điều…”

 

-“Ngươi không có tư cách đặt điều kiện.”

 

-“Cũng không phải điều kiện gì to tát lắm. Dù sao cũng là phế vương, hãy thành toàn nốt mong muốn của ta đi.”

 

-“Nói.”

 

-“Thứ nhất, ta không muốn chết dưới kiếm của ngươi. Ta uống rượu độc, thế nào?”

 

-“Xong, không quan trọng. Miễn là ngươi chết.”

 

-“Thứ hai, đừng giết Nhã Đình.”

 

-“Không được.”

 

-“Coi như ta cầu xin ngươi.”

 

-“Không thể được. Thượng gia, không thể có một ai sống sót.”

 

-“Ha ha, ta biết ngươi máu lạnh tuyệt tình, ngươi sẽ làm như vậy mà.”

 

-“Ngươi biết như vậy, thì vốn không nên cầu xin.”

 

-“Coi như còn có điều ta khôn ngoan. Ta đã nhờ Lộc tể tướng đưa Nhã Đình rời đi, cho nên mãi mãi ngươi sẽ không thể giết được thằng bé.”

 

-“Lộc Hàm?”-Ngô Thế Huân hơi ngập ngừng. Lòng hắn đột nhiên nóng như lửa đốt, Lộc Hàm ngươi sẽ không giúp đỡ Thượng Nhã Đình chứ?

 

Chỉ cần nhìn Thượng Nhã Đình tiếp xúc với Lộc Hàm, ai cũng có thể nhìn ra Thượng Nhã Đình thích y. Nhưng người trong cuộc lúc nào cũng mê muội, Lộc Hàm dành hết sự chú ý cho Ngô Thế Huân, y không nhìn ra tình cảm của Thượng Nhã Đình. Y vẫn coi hắn là bằng hữu, hơn nữa còn là hảo bằng hữu.

 

Hai người bọn họ thường cùng đàm văn cùng luận văn thơ, mối quan hệ có thể xem như không tệ.

 

Nếu là Ngô Thế Huân, hắn sẽ không bao giờ giúp người kia. Có điều, người trọng tình nghĩa lại trọng đạo lý như Lộc Hàm, cũng chưa biết chuyện sẽ xảy ra như thế nào.

 

Hết Chương 2

[Đồng nhân][HunHan] Truy Ái – Chương 1

Thượng Quốc, phía Đông thành.

Quán trà nhỏ lụp xụp, mái rơm rũ xuống đến tận eo người đứng thẳng, thế nên ai vào cũng phải cúi người.

Bên trong quán chỉ thắp bốn ngọn đèn dầu, ánh sáng mờ mờ không nhìn thấy rõ mặt. Tiếng nước trà đun sôi xì xì, tiếng ngâm nga đồng dao của bà già bán nước, đều đặn va vào nhau.

Già bán nước đã bán ở đây ngót nghét hai chục năm trời, nhưng rồi cũng chả mấy ai vào uống. Tửu viện thanh lâu quán ăn đầy rẫy, cớ chi người ta ghé vào cái lều lụp xụp ấy. Một ngày được hai ba người khách, đi đường xa ghé lại uống cốc trà nghỉ chân. Trà của bà không phải trà thượng hạng, nhưng uống vào rồi lại có cái vị ngọt ngọt của nước mưa, cũng chả hiểu sao, nhưng trà thơm thật.

Năm năm trở lại đây, mỗi tuần nào già cũng đón hai người khách, ăn vận sang trọng, ghé vào thì thầm với nhau một hồi rồi lại trở đi, nói không nhiều, nhưng xem chừng là chuyện bí mật lắm mời phải trú vào cái góc tối tăm này của già.

Ngô Thế Huân ghé vào trước, già bán nước nhìn thấy hắn, liền niềm nở chào hỏi, pha ngay một cốc trà rồi bưng cùng đĩa mứt quả hồng lên cho hắn.

-“Ngô công tử, hôm nay đến sớm rồi.”

-“À, hôm nay hẹn người ta sớm hơn.”

-“Vậy sao? Ồ… Lộc công tử cũng đến rồi kìa.”

Thiếu niên dung mạo thanh tú, khuôn mặt nhu thuận, vừa nhìn qua cũng biết là quan văn, cử chỉ thanh nhã cúi người bước vào quán.

Y gật nhẹ đầu với Ngô Thế Huân tỏ ý chào hỏi, rồi lên tiếng chào già bán nước.

Bà già cũng biết ý, cười chào hỏi rồi lui xuống lấy trà cho y.

Cốc trà nóng bốc hơi nghi ngút, Ngô Thế Huân nhón một miếng mứt, cắn hơn nửa. Vị mứt ngọt lịm, ngọt đến khắc sâu vào lòng.

-“Thịnh Minh thế nào?”

-“Ổn rồi. Tri phủ ở phe chúng ta.”

-“Một tháng nữa khởi binh, tuyệt đối không thể để cho bất kì huyện nào trở mặt với chúng ta. Chỉ cần một sơ suất nhỏ có thể làm cả kết cấu của kế hoạch bị phá vỡ.”

-“Ta đã biết.”

-“Lộc Hàm, ta muốn nhắc, chính ngươi cũng đừng trở mặt.”

-“Ngươi…ngươi biết ta không làm được mà.”-Lộc Hàm xoay ly trà trong tay, cười khổ. Trong lòng giống như có một con dao cắm vào, máu tràn trong lồng ngực.

-“Ta không tin tưởng bất kì ai, ngươi cũng biết rất rõ.”

-“Ngươi không tin bất kì ai, nhưng ái tình không biết lừa dối.”

-“Buông xuống đi, ta không thể có chấp niệm với ngươi.”

-“Ta buông không được. Tám năm này, ngươi thì làm sao biết được tình cảm của ta lớn như thế nào? Ta phong bế rồi, nhưng ta đã hứa với nó, ta sẽ không phụ ngươi, cũng không bao giờ hận ngươi. Nếu không, ngươi nghĩ vì cái gì ta đứng về phe ngươi?”

Ngô Thế Huân trầm mặc không đáp. Hắn lại cắn một miếng mứt hồng, không biết nên nói gì.

Ngươi mặc dù đã hứa với tình yêu, nhưng ta không có tình yêu, ta sẽ không hứa hẹn. Có một ngày nào đó nếu ta phụ ngươi, liệu rằng ngươi còn giữ được lời hứa không?

Thượng Quốc đến nay đã sáu đời làm vương, tuy nhiên đến thời thứ sáu, chính là thời hiện tại, Thượng Khâm lên ngôi vua tám năm, trong tám năm này, Thượng Quốc đổ nát tàn tạ.

Thương Khâm ăn chơi vô độ, dùng vàng từ quốc khố xây lâu nghỉ mát, đổ vào đó không biết bao xương máu của dân, ngày ngày vơ vét đủ loại của quý hiếm trên trời dưới biển, đem tiền vung vãi khắp các bộ tộc sa mạc để mua thú hiếm. Loại trác táng của hắn đã đem dân chúng Thượng Quốc đẩy vào địa ngục, nhà nhà ai oán lầm than. Trẻ con không được ăn no, không được dạy dỗ học hành, bước ra đường là thấy đầy rẫy những đứa trẻ người ngợm mặt mũi lấm lem đất cát vật vờ nằm hai bên đường.

Cha mẹ chúng nai lưng làm ruộng, đến kì thu gạo bị thu gần hết về Triều đình, lại đem gạo này đi đổi đồ hiếm cho hoàng thượng, chính là Thượng Khâm.

Các loại thầy đồ tú tài đều là nhân tài không được trọng dụng, đều ở quê làm việc đồng áng. Triều đình mục rỗng thối nát chỉ có những loại bầy hầu đục nước béo cò, xu nịnh Thượng Khâm để thăng quan tiến chức, hưởng vinh hoa phú quý.

Ngô gia là võ tướng năm đời, phò tá Thượng Quốc từ ngày khai quốc, là trọng thần của Thượng triều. Từng thế hệ của Ngô gia đều xuất chúng hơn người, thạo võ dụng binh như thần, phụ thân của Ngô Thế Huân là Ngô Tuấn vì giữ nước phò Thượng Khâm mà hy sinh nơi chiến trường.

Ngô Thế Huân lên thay chức Đại tướng quân của cha hắn, cũng là một kỳ tài trong kỳ tài.

Mà Lộc gia, lại là tể tướng phò tá Thượng Quốc bốn đời. Lộc Hàm là con nuôi của Lộc gia phụ, gia phụ làm quan suốt hai đời vua, mất cùng ngày với Thượng tiên hoàng, đến lúc chết vẫn một lòng trung thành. Lộc Hàm tài trí hơn người, thuật toán cùng sách lược dụng binh trị nước nắm rõ như lòng bàn tay, tuyệt đối là giường cột chắc chắn của Thượng Quốc.

Gia phụ luôn nhắc nhở y:

-“Lộc gia có ơn với Thượng Quốc, một đời này chỉ sống để phò tá Hoàng thượng, cho dù chuyện gì xảy ra, tuyệt đối con không thể nào phản quốc. Như thế là làm nhục dòng dõi Lộc gia, cho nên lời này của ta hãy nhớ kĩ, không được làm phản, phải một lòng một dạ nguyện chết cho Thượng Quốc.”

Thượng Quốc tám năm này là do một tay Lộc Hàm Ngô Thế Huân hai người chống đỡ.

Giặc giã biên cương lúc nào cũng rục rịch tiến đến, dân chúng thế yếu cơm còn không đủ ăn, không mấy ai có sĩ khí chiến đấu, loại nguy hiểm mất nước, lúc nào cũng ngàn cân treo sợi tóc trên đầu Thượng Khâm, nhưng hắn tuyệt nhiên không thèm đếm xỉa.

Ngô gia vì không thể nào chịu được cảnh bi ai này, năm năm nay đã lên kế hoặc rục rịch lật đổ Thượng Khâm, lên nắm ngai vàng.

Lộc Hàm đừng giữa lời răn dạy của gia phụ và Ngô Thế Huân, y đã chọn Ngô Thế Huân.

Y yêu Ngô Thế Huân.

Lúc thiếu niên còn đi học ở trường, con cháu quan lớn của triều đình đều học tại Khôi Giám, trường học cao cấp nhất của Thượng Quốc. Mà Ngô Thế Huân cùng Lộc Hàm lại là con hai vị quan cao nhất hai bên văn võ, như vậy liền được xếp chung lớp với các hoàng tử, công chúa, ngoài ra, còn có Thái tử Thượng Nhã Đình.

Học chung với những người ưu tú phú quý hơn người như vậy, Lộc Hàm vẫn luôn là học trò ưu tú nhất. Loại bài nào thầy giao, y cũng đều giải được. Y cũng rất thích đọc sách, đọc hơn trăm nghìn quyển sách trong Tàng Thư Các chỉ từ lúc biết đọc. Đến lớp đều không tham gia mấy trò nghịch ngợm của các hoàng tử, chỉ im lặng nhìn bọn họ đùa giỡn, thỉnh thoảng mỉm cười lơ đãng.

Có đánh chết cũng không ai tin, người như y ấy thế mà đã ôm chấp niệm tình ái.

Hơn nữa, còn là ôm chấp niệm tình ái với Ngô Thế Huân, cậu học trò nghịch ngợm nhất trong lớp.

Ngô Thế Huân rất thông minh, tuy nhiên lại không thích ngồi một chỗ đọc sách. Hắn thích học đao, dụng kiếm, bắn cung hơn. Loại vũ khí ưa thích của Ngô Thế Huân là đao, tuy nhiên vẫn chưa tìm được thanh đao nào tuỳ thân.

Năm hắn lên mười, mẫu thân của hắn, Ngô phu nhân qua đời. Ngô Thế Huân từ đó nghe theo lời răn dạy của mẹ, tuyệt đối từ bỏ tính ham chơi quậy phá, trở nên trầm ổn lãnh đạm, mà thay đổi khi này của Ngô Thế Huân, cũng làm cho người ta cảm thấy khí chất của hắn rất mãnh liệt.

Loại khí chất đế vương từ trong máu, áp đảo người khác đến nghẹt thở.

Lộc Hàm hơn Ngô Thế Huân bốn tuổi, trưởng thành sớm hơn, cũng đảm đương triều chính sớm hơn.

Lúc y làm tể tướng đương triều, Ngô Thế Huân còn chưa được phong làm đại tướng quân, mới chỉ là tướng dưới trướng, dẫn dắt đạo quân ba vạn lính, đánh tan được các bộ tộc phía Nam rục rịch xâm lấn. Bình ổn phía Nam lại dẫn quân đi trấn cương phía Bắc.

Dần dần Thượng Quốc có được yên bình, thế nhưng lúc hắn trở về, lại nhìn thấy sự đổ nát mục ruỗng của kinh thành. Thượng Khâm phong hắn làm đại tướng quân, dẫn dắt hàng trăm nghìn đại quân của Thượng Quốc.

Quyền cao chức trọng, nhưng hắn không thể đứng nhìn công sức xương máu của binh lính dưới quyền mình bị đổ xuống sông xuống biển, rồi những ngoại quốc cũng thấy được sự xuống dốc của Thượng Quốc, lúc nào cũng lăm le, nhưng vì còn ngại Ngô Thế Huân, cũng không mấy ai dám dấy binh, nhưng rồi liệu yên vị được mấy bữa, nếu các nước liên quân, Ngô Thế Huân dù mạnh mấy cũng không thể cáng đỡ được dưới tình hình quân sĩ tổn thất nghiêm trọng này.

Kế hoạch năm năm này, cả Ngô Thế Huân và Lộc Hàm đều đã dồn rất nhiều công sức vào. Tất cả những gì hai người đã làm, rồi sẽ kết thúc, trong chỉ một tháng nữa.

Lộc Hàm từng đêm trong năm năm này đều không ngon giấc. Nhắm mắt lại, là mơ thấy phụ thân của hắn nhắc lại lời nói năm đó, chính y, y là đứa con bất hiếu, không nghe theo lời cha mẹ.

Lộc gia phụ ở dưới suối vàng, khẳng định đã muốn từ đứa con này.

Tâm đau, nhưng vẫn phải làm việc cắn rứt lương tâm.

Tất cả, chỉ vì Ngô Thế Huân.

Hết Chương 1.

[Đồng nhân][HunHan] Truy Ái – Mục Lục

Tên: Truy Ái

Tác giả: Ahnn a.k.a Kem Kunnie

Thể loại: Cổ trang, ngược tâm, HE.

Nhân vật: Ngô Thế Huân x Lộc Hàm, thêm các nhân vật phụ khác.

Không mang fic ra ngoài mà không có sự cho phép.

Cảm ơn!

Văn án

Ta vì người mà phản quốc pháp, phản gia quy.

Đổi lại ta nhận được sự dối lừa.

Tâm chết ngày đó, sao ngươi cứ đeo đuổi mãi.

Chính ngươi, ngươi đã giết nó.

Ngô Thế Huân.

Mục Lục 

1     –     2

Bảo vệ: [Đoản Văn] Công đoạn chuẩn bị lưu diễn (ChanBaek|H)

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

[Mục lục][Đồng nhân] Xoá đi quá khứ có được không?

Tác giả: Kem Kunnie

Nhân vật: Ngô Thế Huân x Lộc Hàm

Thể loại: Ngược, có ngọt, SE.

_________________________Mục Lục________________________

Xoá đi quá khứ có được không?
Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

_________________________Chính Văn Hoàn________________________

[Đồng nhân] Xoá đi quá khứ có được không? – Chương 18 (Hoàn)

__________________Chương 18__________________

Tháng 12 trời càng ngày càng lạnh, đêm Giáng sinh tuyết rơi dày quá, nên Ngô Thế Huân nhất quyết không đồng ý cho cậu ra ngoài chơi.

Lộc Hàm chán nản ở nhà một mình, nhìn lò sưởi cổ điển được đặc cách xây âm tường, đem lại hơi ấm tự nhiên hơn. Trước đây khi ngôi nhà này được xây dựng, Ngô Thế Huân đã đặc biệt yêu cầu làm loại lò này, mặc dù trong nhà đã có hệ thống sưởi tự động hiện đại vô cùng. Hắn chính là thích cảm giác được nhìn thấy ngọn lửa chân thật trước mắt, mà cậu, cũng thích cảm giác này.

Ngô Thế Huân vừa rồi đã ra ngoài, đi mua đồ trang trí cây thông. Hôm qua hắn mua một cây thông nhỏ nhỏ xinh xinh, để ở phòng khách. Cậu thích thú đến nỗi ngắm nhìn nó cả một ngày trời. Trước đây rất ít khi được nhìn thấy những thứ đồ này, bởi vì những đêm Giáng sinh, cậu đều một mình ở trong phòng đóng kín cửa. Ngô Thế Huân không cho cậu cùng hắn đón Giáng sinh.

Năm nay cuối cùng đã được cùng nhau đón một Giáng sinh trọn vẹn.

Lộc Hàm đòi đi theo, nhưng hắn không đồng ý. Ngô Thế Huân chính là cấm tiệt cậu ra ngoài, hắn nói, ở ngoài trời tuyết rơi rất lạnh, không tốt cho sức khoẻ.

Cậu  chơi đến gần 20 ván Sudoku giết thời gian thì Ngô Thế Huân mới lỉnh kình vác đồ về. Hai tay hai túi, khăn choàng che kín mặt mũi, tóc đầy tuyết trắng xoá, giống như một ông cụ già nua.

Lộc Hàm vứt ngay máy điện thoại xuống sàn nhà lót nhung, tung tẩy chạy ra cửa. Cậu đỡ lấy hai túi đồ từ tay hắn, sau đó quay lưng chạy mất, để mặc Ngô Thế Huân chưng hửng nhìn theo.

Hắn cởi bỏ khăn quàng và áo khoác, phủi sơ đi lớp tuyết trên đầu, sau đó ngồi xuống cạnh người đang thích thú lôi từng thứ trong túi ra, ngắm ngắm nghía nghía, ướm ướm thử thử, phải, là Lộc Hàm.

-“Để em đặt ngôi sao lên nhé, nhé…”-Lộc Hàm lắc lắc ngôi sao màu vàng lấp lánh trước mắt Ngô Thế Huân, mắt mở to nũng nịu.

Hắn có thể nói không sao? 

Lộc Hàm dường như chợt phát hiện ra cái gì đó, đặt ngôi sao xuống bên cạnh, bò đến ngồi đối diện với Ngô Thế Huân.

-“Tuyết này…”-Lộc Hàm với tay gỡ đi vài mẩu tuyết trên tóc Ngô Thế Huân mà hắn phủi chưa sạch.

Ngô Thế Huân ngồi im lặng ngắm nhìn cậu như thế, khuôn mặt cậu chăm chú gỡ tuyết ở sát mặt hắn, từng đường nét hiện rõ mồn một, đẹp đẽ giống như một thiên thần.
Thế rồi, không biết từ khi nào, hắn đã mất đi tự chủ mà hôn cậu. Lộc Hàm bị hắn hôn một cách bất ngờ, không kịp phản ứng lại.

Khi hai người rời môi nhau, Lộc Hàm lại bắt đầu đỏ mặt, luống cuống đứng dậy, lắp bắp giải thích chuẩn bị bỏ chạy:

-“Em…em đi lấy…lấy khăn lau…lau tóc cho anh.”-Sau đó chạy biến.

Ngô Thế Huân khẽ liếm môi, sau đó cúi đầu nhặt ngôi sao bị vứt lơ chơ xuống sàn để lại vào hộp giấy, tự nhủ:

-“Hoá ra Giáng sinh có vị ngọt như thế.”

_______

Sau khi lau sạch đầu và ngắm nhìn Lộc Hàm loay hoay đặt ngôi sao lên đỉnh cây, xoay xoay ngắm ngắm để căn góc độ đẹp mắt nhất, Ngô Thế Huân xách một túi giấy màu trắng nữa từ trong tủ ra. Đồ này hắn đi mua lúc sáng, khi đi mua sữa để chuẩn bị đồ ăn nhẹ cho cậu, mà khi ấy cậu đang còn ngủ, nên hoàn toàn không biết đến sự hiện diện của túi đồ này.

-“Lộc Hàm, muốn làm bánh kem cùng anh không?”

-“Anh biết làm bánh kem sao?”-Lộc Hàm hỏi một cách ngạc nhiên hết sức.

-“Có, anh từng thử làm qua rồi.”

Hắn từng học làm bánh một thời gian ngắn, dù không thể gọi là xuất chúng, nhưng có thể tạm coi là ổn. Trước đây học làm bánh như thế này là để tặng Lâm Nhược Lam nhân ngày sinh nhật cô, nhưng mà hôm đấy hắn lại có việc đi nước ngoài một tuần, rốt cuộc bỏ lỡ mất ngày đó. Khả năng làm bánh của hắn hoàn toàn được giấu kín cho đến ngày hôm nay.

-“Anh có mua đồ chưa? Trong nhà không có bột đâu.”

-“Anh mua cả rồi. Sáng nay khi đi mua sữa cho em, anh thấy tiện tay nên đã mua vài thứ.”

-“Được rồi, vậy mau đi thôi.”-Lộc Hàm chạy như bay vào bếp, hí hửng đeo tạp dề vào.

-“Đừng có chạy nhảy nhiều quá, không tốt cho dạ dày của em đâu, hơn nữa có thể chảy máu mũi đấy. Nếu như cứ nháo lên như thế, sẽ không cho em làm gì cả.”-Hắn đặt túi đồ lên bàn bếp, cau mày nhắc nhở cậu.

Ngô Thế Huân đột nhiên nhắc đến bệnh tình, cũng làm cho không khí chùng xuống đáng kể, cậu khẽ thở dài một tiếng, ủ rũ cúi đầu, dáng vẻ tí tởn cũng mất dần đi. Ngô Thế Huân không đành lòng, nhận ra bản thân đã lỡ lời, xoa tóc cậu yêu thương dỗ khéo:

-“Anh cũng vì tốt cho em thôi, em biết đúng không? Đi lấy cốt gato lại đây đi, anh không muốn em mất nhiều thời gian nên không mua bột để nấu, mua thẳng luôn cốt sẵn cho tiện. Mình chỉ làm kem phủ thôi.”

Lộc Hàm cũng không muốn đánh mất không khí khó khăn lắm mới có thể tiếp nhận được, lại vui vẻ bê cốt bánh được làm sẵn vàng mịn vô cùng bắt mắt đặt vào giữa.

-“Anh trộn kem rồi em đánh nhé.”-Ngô Thế Huân đeo tạp dề vào, mở các túi đựng nguyên liệu và bắt đầu pha trộn.

-“Em thấy anh nên cho nhiều bột chocolate một chút, không phải anh thích vị đó sao?

-“Làm sao mà em biết được?”-Ngô Thế Huân hơi mở to mắt nhìn cậu, lại nghĩ đến quá khứ hai người ở cùng nhau đã một nhà bao lâu, mà cậu luôn quan tâm đến hắn như thế nào, nhận ra bản thân lại lỡ lời một lần nữa.

Quả nhiên Lộc Hàm lại hơi tiu nghỉu cụp mắt, nhưng cũng chỉ nhẹ nhàng đáp lại:

-“Trước đây anh luôn thích ăn bánh kem chocolate đúng không? Dù sinh nhật của anh em luôn không được tham dự nhưng mà em có thể đọc thông tin ở hộp đựng.”

Lộc Hàm luôn quan tâm anh, quan tâm bằng cái cách mà nếu Ngô Thế Huân quay đầu tìm lại cũng mãi mãi chẳng thể thấy được.

Tình yêu của cậu là một vòng tròn, đi mãi rồi lại quay về điểm xuất phát. Dù mỏi mệt cũng không dừng lại được.

Nhưng điểm bắt đầu có những mùa khác nhau, cậu bắt đầu đi từ một mùa đông lạnh giá, vượt qua một vòng quay về là mùa xuân rực rỡ. Đi là đau đớn, về là yêu thương.

Đáng tiếc là chỉ hết mùa xuân này thôi, cậu cũng không còn có hội bước tiếp vòng tròn ái tình của cậu nữa.

Giáng sinh, cùng hắn ăn bánh kem, cùng xem chương trình nhạc đặc biệt, cùng nhau bóc quà Giáng sinh bí mật, cùng nhau chung gối ngủ một giấc thật đẹp.
Vào giây phút đồng hồ điểm nửa đêm, giống như bắt nguồn của một câu chuyện cổ tích mà đối với hai người đã là đích đến, Ngô Thế Huân hôn cậu thật sâu, sau đó ghé vào tai cậu thì thầm:

-Lộc Hàm, anh yêu em.”

Hạnh phúc lớn lao bên cạnh người mình yêu mãi mãi của người khác, giờ phút này cũng chỉ bằng một phần vạn hạnh phúc duy nhất này của cậu.

______

Nửa tháng đầu, Lộc Hàm còn có thể hoạt động những việc nhẹ nhàng, về cơ bản là có thể tự chăm sóc bản thân.
Nhưng nửa tháng cuối cùng, khi bệnh tình ngày càng trở nên xấu hơn, Lộc Hàm không thể nghịch ngợm đi lại trong nhà, nấu đồ ăn hay pha cà phê cho Ngô Thế Huân nữa.

Lộc Hàm quá mệt mỏi để làm những việc đó. Cậu ngày càng thích ngủ hơn, có thể ngủ từ sáng đến chiều, từ chiều đến tối. 

Nếu như Ngô Thế Huân không ở bên cùng cậu nói chuyện, Lộc Hàm chỉ làm một việc duy nhất là ngủ.

______

Ngô Thế Huân khuấy đều nồi cháo, múc ra bát, sau đó để lên khay kèm theo một cốc thuốc.
Giờ này đã quá trưa, mà Lộc Hàm cứ tiếp tục ngủ li bì như thế. Hắn không thể gọi cậu dậy, bởi vì Lộc Hàm luôn mệt mỏi, hơn nữa rất yếu. Cậu chỉ cần đứng yên khoảng 15 phút thôi, liền đau bụng đến toát mồ hôi rồi. Ngô Thế Huân dù rất muốn cùng cậu làm nhiều việc hơn, nhưng tất cả chỉ là mong muốn.

Hắn khẽ gõ nhẹ cửa phòng, sau đó đẩy cửa bước vào. 

Cậu vẫn nhắm nghiền mắt, đầu gối lên hai tay. Ánh nắng vàng óng chiếu qua cửa phòng, rải đều trên toàn bộ hình ảnh ấy, khiến cậu trở nên mờ ảo, tưởng như chỉ đụng vào thôi, cậu sẽ chỉ như ảo ảnh tan đi mất.

Ngô Thế Huân đặt khay thuốc và đồ ăn lên bàn, ngồi xuống bên cạnh cậu.

-“Lộc Hàm, mau dậy thôi.”-Nói rồi hắn vuốt mái tóc cậu, một cách ân cần và tinh tế nhất có thể.

Cậu dường như đang ngủ rất sâu, mê man đến không có phản ứng. Ngô Thế Huân khẽ gọi lại một lần nữa, cuối cùng Lộc Hàm cũng chịu mở hé mắt, giống như một con mèo lười biếng, khẽ dụi má vào tay hắn.

-“Ăn cháo đi để còn uống thuốc. Em ngủ say thế.”

-“Em không muốn ăn đâu. Mệt lắm.”-Lộc Hàm lắc đầu, thở dài mệt mỏi.

-“Chỉ cần nuốt xuống thôi mà, đừng có lười biếng thế. Để anh đút cho em nhé.”

-“Không, em không muốn ăn đâu. Cho em ngủ thêm đi, em muốn ngủ, em chỉ ngủ một chút thôi nhé.”-Mi mắt cậu ngày càng cụp xuống, giống như đang nói mớ trong giấc mơ. Cuối cùng dựa vào tay hắn mà chìm vào giấc mộng.

Ngô Thế Huân cũng không biết nên làm sao, chỉ đành vỗ vỗ vào má cậu, sau đó thở dài đứng dậy. Dung túng một lần thôi vậy, con mèo của hắn ngày càng lười biếng rồi.

Mà một chút của cậu cũng thực dài, đã xế chiều rồi cũng không dậy nữa. Ngô Thế Huân mỗi lần định gọi là lại nhìn thấy dáng vẻ ngủ vô cùng ngon của cậu, không đành lòng đánh thức nữa. Nhưng mà cũng đã bỏ bữa trưa rồi, không phải là không chịu ăn gì cả ngày chứ?

Hắn lại một lần nữa tất bật đi hâm lại cháo và pha thuốc, bê đến cho cậu.

Lộc Hàm ngủ khi này thật an tĩnh. Giống như một bức tranh tĩnh, chỉ cần đụng vào thôi có thể phá vỡ đi một kiệt tác, khiến người ta có cảm giác xa vời và trân quý biết bao nhiêu. 

Ngô Thế Huân lại kiên nhẫn nhẹ nhàng gọi cậu dậy. Hắn luôn thích vuốt tóc cậu, mái tóc màu nâu mềm mại, sờ vào giống như một lớp tơ mỏng, mượt đến không có cảm giác. Ngô Thế Huân khẽ nắm lấy tay cậu, bàn tay trắng gầy đột nhiên sao lại lạnh đến vậy.

Linh cảm của hắn đột nhiên tỉnh giấc. 

Ngô Thế Huân khẽ ôm cậu vào lòng, cả người cậu đã lạnh đi rồi, có phải không chịu mặc ấm không?

-“Lộc Hàm, mau dậy thôi. Đừng ngủ nữa. Em còn chưa ăn trưa, phải uống thuốc chứ?”

-“Lộc Hàm, ngủ nhiều quá không tốt đâu. Em sẽ béo ra đấy, lúc đấy sẽ không cho em uống cà phê nhiều sữa nữa.”

-“Lộc Hàm, đừng có đùa anh nữa. Nếu không dậy thì buổi tối anh sẽ không ngủ với em nữa đâu.”

-“Lộc Hàm…”

Hắn thật sự kiên nhẫn thì thầm từng từ vào tai cậu, bản thân từ khi nào bỗng nhiên rơi nước mắt.

-“Anh yêu em. Kiếp này nợ em một đời tình ái, kiếp sau sẽ trả em cả biển ái tình.”

Lời hứa từ đáy lòng của hắn, Lộc Hàm đã không may mắn có cơ hội được nghe rồi.

_______

Hắn ở dưới cây anh đào, khẽ mỉm cười. 

Lộc Hàm, anh đưa em đi xem anh đào, có thích không? Cánh hoa từng lớp rơi xuống đẹp lắm, em xem.

Cánh hoa anh đào theo gió đậu đầy trên áo hắn, vương đầy trên tóc.

Gió cuốn hoa thành một vòng lãng đãng, tung lên lại hạ xuống, giống như đang vẽ hình cậu, cùng một nụ cười chân thực đến vô cùng.

-“Em có thấy, Thế Huân ạ.”

____________________Chính Văn Hoàn___________________

Đồi Gió

明月小轩窗 , 无情自古相傍总有多情来

Jun Kuti

Just be myself, Jun is the best!

Mãn Thiên Hoa Vũ

Mười hai năm trước tuyết như dương hoa, Mười hai năm sau dương hoa như tuyết... ...

• Khải-Nguyên Gia Tộc •

Hẹn ước 10 năm, cùng nhau vững bước!

◢ KarRoy's Kingdom ◣

Kingdom for KarRoy and for love!

Thiên xứng song sinh

Just because you’re my prince doesn’t mean I won’t fuck you like a slut.

ღ Ahnn ღ (Kem Kunnie)

One who wants to wear the crown, bear the crown

~(‾▿‾~) Galaxy heaven ~(‾▿‾~)

Chúng ta chỉ nhớ được bóng lưng lạnh lùng của nhau, mà quên mất khi xưa đã từng yêu nhau đậm sâu đến đâu.

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 627 other followers