[Đồng nhân][HunHan] Xoá đi quá khứ có được không? – Chương 17

______________________Chương 17_____________________

Ngô Thế Huân kéo cậu ngồi xuống ghế, rót một cốc nước ấm, đặt vào tay cậu. Lộc Hàm vẫn chưa hết sợ hãi, động tác rất gượng gạo. Cậu máy móc cầm lấy cốc nước, đưa lên miệng uống một ngụm nhỏ. Dòng nước ấm áp chảy vào trong lòng, cũng làm cậu thấy dễ chịu hơn, tinh thần thả lỏng hơn.

-“Dạo này sống tốt chứ?”-Ngô Thế Huân dựa lưng vào thành ghế, nhìn cậu nép sát vào một góc, thương yêu hỏi.

-“Dạ…vẫn tốt.”-Lộc Hàm gật gật đầu, ánh mắt đưa nhìn hắn dò hỏi. Cậu dường như đang sợ sẽ làm hắn tức giận.

Ngô Thế Huân nhìn cậu e dè như thế, cảm thấy bản thân mình trong quá khứ phải chăng đã rất xấu xa. Hắn thay đổi nhanh như vậy, thực sự vô cùng khó tin. Dù bản thân vẫn biết điều đó, nhưng bằng hành động của mình, hắn sẽ chứng minh cho cậu hắn thay đổi như thế nào.

Vốn dĩ tình cảm của hắn sẽ không đủ lớn và dũng cảm để tiếp nhận lại cậu, nhưng khi biết được cậu chỉ còn một tháng sống trên đời này, Ngô Thế Huân đã có biết bao nuối tiếc.

-“Xin lỗi em. Trước đây quả thực anh đã quá đáng với em. Nhưng mà bây giờ anh thực sự đã thay đổi. Một tháng này anh sẽ dùng để chứng minh cho em thấy. Lộc Hàm, chúng ta cùng nhau bắt đầu lại, cùng nhau xoá đi quá khứ có được không?”

Ngô Thế Huân ngồi sát lại gần, ôm cậu vào lòng. Lộc Hàm im lặng để cho hắn ôm lấy, nước mắt như mưa rơi xuống.

-“Sau này có thể em không còn nhiều cơ hội ở bên anh. Một tháng này, anh có thể đừng lặp lại những việc anh đã làm trong quá khứ, như vậy là đủ rồi. Em chỉ muốn ở cạnh anh, để cả đời không phải hối hận.”-Lộc Hàm gục đầu vào vai hắn, nức nở vừa khóc vừa nói.

-“Anh sẽ không lặp lại, anh sẽ đối xử tốt với em.”

-“Cảm ơn anh.”

Ngô Thế Huân vỗ vỗ vào lưng cậu, sau đó để cậu ngồi thẳng dậy, lấy tay xoa đi nước mắt tèm nhem khắp mặt cậu. Lộc Hàm vẫn run nhẹ mỗi lần hắn chạm vào người, cậu vẫn sợ hắn như thế. Đâu phải nói làm lại là làm lại được luôn, cũng còn cần nhiều thời gian lắm.

-“Đã ăn gì chưa? Anh biết em sẽ đến, đang nấu cháo ở trong bếp. Chúng ta vào bếp ăn chút cháo nhé?”

Cậu gật gật đầu, đứng dậy cởi khăn quàng và áo khoác vắt lên thành ghế. Dù sao trong nhà cũng có hệ thống sưởi, rất ấm áp.

Ngô Thế Huân mỉm cười, cũng đứng dậy bước vào phòng bếp. Lộc Hàm đi theo sau, như một con vật nhỏ hiền lành, im lặng làm theo những điều hắn nói.

-“Ngồi xuống đó đi. Anh sẽ múc cháo ra.”-Ngô Thế Huân chỉ vào chiếc bàn ăn nhỏ.

Lộc Hàm xoa xoa hai tay ngồi xuống, lại tiếp nhận một bát cháo thịt thơm phức từ tay Ngô Thế Huân. Cậu hít hà mùi thơm, ngạc nhiên ngước nhìn hắn.

-“Cháo này là tự tay anh nấu sao? Anh nấu được cháo khi nào vậy?”

-“Lên mạng…có dạy cách nấu cháo”-Ngô Thế Huân rút điện thoại ra, lắc lắc trêu đùa cậu.

-“Cũng ngon lắm, anh ngồi xuống ăn cùng đi.”-Lộc Hàm cười thật tươi, vỗ vỗ vào ghế trống bên cạnh, ra hiệu cho hắn.

Ngô Thế Huân sủng nịch nhìn cậu, tự mình múc lấy một bát cháo, ngồi xuống bên cạnh cùng cậu ăn. Dù sao cũng chỉ là hai bát cháo trắng với thịt băm vô cùng đơn giản, nhưng mà, Lộc Hàm lần đầu tiên cảm thấy mình có một bữa ăn thực sự ngon đến thế.

Mà mới chỉ ăn được phân nửa, Lộc Hàm đột nhiên bị chảy máu mũi. Khi ấy vẫn đang còn cúi đầu, đến khi nhìn bát cháo trắng bị máu rỏ xuống làm bẩn, cậu mới giật mình mà ngẩng đầu lên. Vội bỏ thìa sang một bên, hai tay ôm lấy mũi.

Ngô Thế Huân lo lắng đứng dậy, rút giấy tự tay lau máu cho cậu.

-“Xin lỗi, là em không tốt, làm hỏng bát cháo rồi.”-Lộc Hàm cười khổ.

-“Không sao, không thể trách em. Để anh múc bát khác là được, ngửa đầu lên cầm máu trước đã.”

Mặc dù Lộc Hàm đã dành hết lời lẽ để tranh phần rửa bát, mà Ngô Thế Huân nhất quyết không để cậu đụng vào. Lộc Hàm đứng bên cạnh nhìn hắn kì công lau lau rửa rửa từng cái bát một, sạch đến trắng bóng, khoé mắt đột nhiên thấy cay cay.

Cả một buổi tối sau khi đã nói xong tất cả những chuyện trước đây, vấn đề ngủ của hai người phát sinh. Lộc Hàm muốn ngủ ở phòng dành cho khách, nhưng Ngô Thế Huân nói căn phòng đó rất bụi bặm, kéo cậu về phòng mình. Mà Lộc Hàm sợ hãi lại không muốn cùng hắn ở trong một phòng kín.

Cảm giác về những kí ức tàn bạo đó giống như chưa bao giờ mờ nhạt đi một chút nào.

Ngô Thế Huân đương nhiên hiểu cảm giác cậu đang phải trải qua, dằn vặt tâm lý vô cùng phức tạp, hắn chính là đang tìm cách xoá đi sợ hãi của cậu.

-“Đã chấp nhận ở cùng nhau, còn sợ hãi cái gì? Mau vào trong này. Hệ thống sưởi của phòng bên kia đã hỏng rồi, ban đêm rất lạnh, nếu ngủ ở đó không tốt cho sức khỏe của em đâu.”

Lộc Hàm sau một hồi giằng co không thành công đành phải theo lời hắn ngủ chung một phòng. Giường ở căn hộ không rộng như ở Ngô gia trước đây, chỉ có thể gọi là đủ chỗ cho hai người ngủ.

Ngô Thế Huân đem Lộc Hàm kéo thật sâu vào trong lòng, đưa tay vuốt vuốt mái tóc của cậu.

-“Anh…”-Lộc Hàm ở trong lòng hắn nhỏ giọng gọi.

-“Ừ.”

-“Anh có thật sự chấp nhận em? Anh thay đổi nhanh như vậy, thật sự em rất khó tin. Em chỉ sợ…đây là một cơn mơ mụ mị.”

-“Anh biết. Nhưng mà Lộc Hàm, em có tin anh không?”-Ngô Thế Huân để cậu gối lên cánh tay, hai cặp mắt đối nhau.

-“…có tin…”-Lộc Hàm sau một hồi đắn đo, mới rè rặt trả lời.

-“Được rồi, như vậy là đủ. Mau ngủ đi, hôm nay mệt mỏi rồi.”-Ngô Thế Huân vỗ vỗ lưng cậu.

-“Được, đi ngủ.”

______

Ngày hôm sau, Hoàng Khiếu Triết gọi điện báo cơm buổi trưa, muốn đến thăm hai người một chút. Ngô Thế Huân có vẻ không thích thú lắm, nhưng dù sao cũng là người đã giúp đỡ Lộc Hàm, nên cậu hoàn toàn trái ngược hắn,  luôn cố giục giã Ngô Thế Huân dọn dẹp nhà cửa, cùng cậu đi mua đồ nấu ăn.

Hai người cùng nhau đi chợ, cùng nhau dọn nhà, cùng nhau vào bếp. Mỗi việc luôn làm cùng nhau, giống như một đôi vợ chồng son mới cưới tình cảm mặn nồng.

Lộc Hàm đích thân vào bếp, dù cho Ngô Thế Huân ngăn cản bao nhiêu. Cậu luôn miệng nói sẽ không sao, sẽ không sao. Hắn cũng thật hết cách nói cậu. Lộc Hàm xem vậy mà cũng có tài nấu nướng, nấu ra một bàn ăn đủ màu đủ vị, vô cùng hấp dẫn.

Hoàng Khiếu Triết gần trưa đã đến, vừa lúc dọn bàn ăn, rất nhanh chóng cùng hai người bọn họ ăn cơm.

Lộc Hàm ngồi một bên cùng Ngô Thế Huân, Hoàng Khiếu Triết ngồi đối diện, ấy thế mà vẫn có tranh chấp xảy ra.

Ngô Thế Huân gắp một miếng trứng cà chua cho Lộc Hàm, Hoàng Khiếu Triết liền gắp ra, loại bỏ cà chua rồi bỏ trở lại bát cậu.

-“Lộc Hàm không ăn trứng chung với cà chua.”

Ngô Thế Huân đen mặt lần 1, tuy nhiên vẫn còn cãi cố:

-“Đã không ăn sao em còn nấu!”

Lộc Hàm ngây thơ trả lời:

-“Hôm nay là cơm khách cho Khiếu Triết, anh ấy thích ăn món này, chẳng phải nên làm sao?

Sau đó, Ngô Thế Huân còn xảy ra rất nhiều bất đồng với Hoàng Khiếu Triết, mà người thua đương nhiên luôn luôn là hắn. Bởi vì, Ngô Thế Huân trước giờ đâu có biết chút gì về cậu, mà Hoàng Khiếu Triết đã ở bên cậu gần một năm, làm sao lại không biết cậu thích gì, cậu ghét gì.

Rắc rối tiếp tục nảy sinh sau khi ăn cơm, khách đến nhà đương nhiên không thể đi rửa bát.

Giữa Ngô Thế Huân và Lộc Hàm? Đương nhiên hắn phải đi rửa bát.

Nhưng mà hắn vừa rửa bát vừa phải thám thính phòng khách. Lộc Hàm và Hoàng Khiếu Triết ở ngoài này nói chuyện phiếm, cứ mỗi lần hai người cười một cái là trong bếp bát đũa lại kêu loảng xoảng.
Hắn chính là nghiến răng nghiến lợi trút giận lên cái bát. Trong khi hắn ở trong này rửa bát thì hai người kia lại vui vẻ nói chuyện với nhau.

Nửa tiếng sau, sau khi dọn dẹp xong xuôi, Hoàng Khiếu Triết cũng đến lúc ra về, rất vui vẻ ôm tạm biệt cậu.
Ngô Thế Huân mặt mũi nhăn nhó đứng ở phía sau đút tay túi quần, đợi hắn mở cửa liền nói với:

-“Hoàng tổng về, không tiễn.”

Hắn đóng rầm cửa lại, bĩu bĩu môi hướng về phía Khiếu Triết. Mà Lộc Hàm đem toàn bộ hình ảnh hiếm thấy này thu vào mắt, phì cười vỗ vào tay hắn:

-“Nhỏ mọn…”

-“Thân thiết thế cơ. Hắn là khách hay anh mới là khách? Khách mà đến nhà tự nhiên nói chuyện với người yêu chủ nhà, thế là sao?”

-“Thế Huân…”-Lộc Hàm khựng lại nhìn hắn, sau đó hai gò má bắt đầu đỏ lên.

-“Thôi được rồi, bỏ bỏ bỏ. Đi pha cà phê sữa, em muốn uống không?”-Ngô Thế Huân búng nhẹ vào chóp mũi cậu, cười cười nói.

-“Được, của em cho nhiều sữa một chút. Em thích uống ngọt.”-Lộc Hàm thích thú đáp, sau đó tự nguyện lôi hắn thật nhanh đi vào nhà bếp.

-“Từ từ đã nào. Đừng có vội.”-Ngô Thế Huân nhắc nhở cậu, nắm tay khẽ ghìm tốc độ của hai người, đủng đỉnh với tốc độ lười nhác theo cậu vào bếp.

_________________Hết Chương 17____________________

Tagged: , , ,

21 thoughts on “[Đồng nhân][HunHan] Xoá đi quá khứ có được không? – Chương 17

  1. Full Moon Night Tháng Tám 10, 2014 lúc 6:31 sáng Reply

    Chị Kem cho tụi em ngọt rồi đến chương cuối lại làm cho quả đắng cả lòng…..

    • kemkunnie Tháng Tám 11, 2014 lúc 4:10 chiều Reply

      Đắng vầy mới hay à :v

  2. Hoa Ngư ~(‾▿‾~) Tháng Tám 10, 2014 lúc 7:49 sáng Reply

    Phải đề cao cảnh giác vì cái màn ngọt ngào cẩm hường sến súa vô bờ bến này mới được =)))))))
    Đã SE mà bây giờ ngọt thì sau này phải biết nàm thaooooo😥 ~

    • kemkunnie Tháng Tám 11, 2014 lúc 4:11 chiều Reply

      Chứ nàm thao đccccc😦

  3. hunhanismylove Tháng Tám 10, 2014 lúc 8:36 sáng Reply

    Au cho 2 đứa ngọt rùi mai mốt hàm chít thì thiệt sự là em ko chịu nổi đâu T~T

    • kemkunnie Tháng Tám 11, 2014 lúc 4:07 chiều Reply

      Không chịu nổi thì thôi vậy~~~🙂

  4. Jeong Ho-a (Rie) Tháng Tám 10, 2014 lúc 10:26 sáng Reply

    Em cho anh chìm đắm trong mớ tim hường, rồi.đoạn cuối đẩy anh xuống vực thẳm đúng không :((
    Anh hận … =((

  5. Little Sagittarius Tháng Tám 10, 2014 lúc 1:08 chiều Reply

    ss cứ ngọt thế này làm em chẳng muốn để cái kết SE tí nào😦

    • kemkunnie Tháng Tám 11, 2014 lúc 4:07 chiều Reply

      Ừ ai cũng thế. Mà thế lại mới hay em ạ :v

  6. Nai Lìì Cư-Tê Tháng Tám 11, 2014 lúc 2:30 sáng Reply

    Haiz. 1 cái kết thiệt pùn au nké🙂

    • kemkunnie Tháng Tám 11, 2014 lúc 4:08 chiều Reply

      Ừ bạn, Thanks bạn vì đã com nhưng mong bạn lần sau đừng dung teencode nhé😦

      • Nai Lìì Cư-Tê Tháng Tám 14, 2014 lúc 3:06 chiều

        Mà tại sao không được dùng teen code vậy bạn

      • kemkunnie Tháng Tám 16, 2014 lúc 1:49 chiều

        M bị DỊ ỨNG bạn ạ:/

  7. TiÊủ Lu Tháng Tám 11, 2014 lúc 4:41 sáng Reply

    ÔI ngọt rồi đắng…….:'(

    • kemkunnie Tháng Tám 11, 2014 lúc 4:08 chiều Reply

      Đắng rồi ngọt :v

  8. Min&EXO Tháng Tám 11, 2014 lúc 6:37 chiều Reply

    Ayya, cứ thế này thì sao sống nỗi đây??:/ ngọt đắng đập chan chát vào nhau T.T nguyên 1 đêm tui dành đọc 17 chap vui buồn lẫn lộn. Sắp đến đoạn SE hận ko thể cầm lap mà xả tức nga~ :3

  9. Min&EXO Tháng Tám 11, 2014 lúc 6:40 chiều Reply

    Aygo~ cứ thế này sao tui sống nỗi đây hả??:/ hết đắng đến ngọt, thiệt đau lòng hận ko thể cầm cái lap mà xả😡 đã thế sắp đến đoạn SE chắc tui ôm lap tự tử mất nga~

  10. Minn EXO Tháng Tám 12, 2014 lúc 4:17 sáng Reply

    TTTToTTTT aygo~ độc ác với bạn hàm nhà tui cho lắm vào, giờ vậy đó. Cơ mà bạn Kem viết hay cực (y) tui đọc 1 đêm hết 17 chap, giờ ms cmt =)) lại sắp đến đoạn SE hận ko thể đập cái lap làm đôi :v

  11. Mình Là Oh Sehan Tháng Tám 16, 2014 lúc 6:50 sáng Reply

    Em~
    bớt ngọt chút đi~😥
    anh không muốn đang ở trên thiên đường mà rớt 1 phát xuống địa ngục đâu😥

    • kemkunnie Tháng Tám 16, 2014 lúc 1:50 chiều Reply

      Giờ thì Anh rớt xuống đi, em ra Chương 18 rồi đó🙂

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

Đồi Gió

明月小轩窗 , 无情自古相傍总有多情来

Jun Kuti

Just be myself, Jun is the best!

Mãn Thiên Hoa Vũ

Mười hai năm trước tuyết như dương hoa, Mười hai năm sau dương hoa như tuyết... ...

• Khải-Nguyên Gia Tộc •

Hẹn ước 10 năm, cùng nhau vững bước!

◢ KarRoy's Kingdom ◣

Kingdom for KarRoy and for love!

Thiên xứng song sinh

Just because you’re my prince doesn’t mean I won’t fuck you like a slut.

ღ Ahnn ღ

One who wants to wear the crown, bear the crown

~(‾▿‾~) Galaxy heaven ~(‾▿‾~)

Chúng ta chỉ nhớ được bóng lưng lạnh lùng của nhau, mà quên mất khi xưa đã từng yêu nhau đậm sâu đến đâu.

Fly to the sky, away and away ...

Darkness in my eyes but lights up in the sky

%d bloggers like this: